Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Ký Ức Hôn - Ploy

25.3.16
1.

Sân trường giờ chơi náo động như tổ ông trong lửa. Bên can lan, một đôi nam sinh nữ sinh như tách khỏi không gian đặc âm thanh và hơi người, lặng lẽ đứng tì vai nhau…
“Này, đường đột hẹn một người ra nói yêu thì có vô duyên không?”
“Có. Nhưng là vô duyên dũng cảm.”
“Nếu người ta từ chối thì sao?”
“Thì muốn đào ngay một cái hố mà rúc đầu xuống. Bởi thế người lớn mới mò vào chỗ kín đáo để tỏ tình.”
“Đối diện người ấy, tim đập thình thịch, mồ hôi rịn đầy, làm sao bày tỏ mà không lắp bắp?”
“Hôn, nhằm môi mà hôn. Kẻ bị cưỡng hôn tự khắc sẽ hiểu, trừ khi óc bã đậu.”
“Hôn…” – giọng cậu con trai thoảng nhẹ như gió may
Cái nhìn của Trí vô định rơi xuống sân trường ngợp người. Bảo Lan nhìn anh bạn thân, mắt cười lém lỉnh, gò má căng ra vì máu dồn lên ửng hồng. Bờ môi cô khẽ run, nơm nớp lo anh sẽ bất thình lình quay sang hôn mình giữa thanh thiên bạch nhật


2.


Hai ngày sau.
Chuông reo tan học chưa hết vang vọng. Bảo Lan quay xuống bàn dưới định rủ Trí về nhà mình ăn trưa, thì chỉ kịp thấy bóng anh vừa lỉnh khỏi cửa sau. Hơn chín năm chung trường chung lớp, chưa bao giờ anh không cùng đi cùng về với cô. Đây là lần đầu. Tim cô vô cớ bật lên một nhịp rất chói. Quơ vội sách vở vào cặp, cô chen đẩy đám bạn, hòng đuổi kịp anh.
Sân trường giờ nghỉ trưa chỉ lác đác vài cụm học sinh trên ghế đá dưới tán cây, trên những hành lang. Nhóm do nhà xa, nán lại vạ vật chờ tiết học trái giờ trái chiều. Nhóm đến sớm, tranh thủ gạo bài kiểm tra. Chiếc xa đạp của Trí vẫn chỏng chơ chờ chủ, cau có căm hận vì bị bắt oằn thân hong nắng. Chờ mãi bên hiên mái tôn của bãi xe mà không thấy Trí, Bảo Lan nóng ruột quay lại sân trường, phóng như bay qua các hàng lang, ló đầu vào tất cả các phòng học tìm anh. Tim cô cứ dồn dập, dọa về một chuyện chẳng lành.
“Cả nửa tiếng rồi mà cậu cứ vòng vo thế” – một giọng con trai mất kiên nhẫn – “Hẹn tớ ra đây có chuyện quan trọng mà nãy giờ toàn nói mấy thứ vô thưởng vô phát!”
“Tớ … Tớ muốn …” – một giọng con trai đang kỳ vỡ tiếng rụt rè đáp trả.
“Hừ! Này cậu đình làm gì?” – giọng cậu con trai đầu tiên có chút phòng bị, khi thấy anh chàng kia đột ngột tiến sát lại mình.
Hôn. Chính xác là một đôi môi chủ động ghì ép một đôi môi. Hai đôi mắt mở trừng trừng. Tay của chàng trai nãy giờ chỉ biết lắp bắp bấu chặt phần giữa cổ và vai của chàng trai kia, cho đến khi bọ xô manh ra. Hôn, chỉ nhỉnh hơn một giây.
“Đồ khốn!” – Chàng trai vừa bị cưỡng hôn phun ra với vẻ kinh hãi, dùng mu bàn tay chà qua chà lại mội mình, Cậu ta lao như ma đuổi khỏi khoảng sân con sau dãy nhà thí nghiệm.
Bảo Lan đã kịp nép vào hốc tường, không ai nhận biết sự hiện diện của cô, Cô nhắm nghiền mắt, môi cắn chặt, mũi nín lặng. Cô dừng mọi tiếng động do sự sống cơ thể mình gây ra – tiếng chớp mắt, tiếng môi mấp máy, tiếng thở. Tim cô chỉ dám rón rén những nhịp ngắt quãng.
Bảo Lan đau. Trí đau. Anh ngồi gục xuống giữa khoảng sân nhỏ xíu luôn yên tĩnh và xanh cỏ, nơi hai người đã cùng khám phá ra trong ngày đầu tiên nhập trường cấp ba.\
Những dòng suy nghĩ cứ rong ruổi khắp tâm trí Bảo Lan. Nhập nhằng, rối rắm, chắp vá, lạ kỳ. Tuy không biết mình đang thực sự nghĩ gì, nhưng cô biết – rõ ràng và chắc chắn – mình muốn gì.
“Đứng dậy đi. Chỗ này tuy vắng nhưng cũng sắp đến giờ vào lớp rồi, nhỡ có người trông thấy cậu ngồi thiểu não phơi nắng, lại tưởng học quá hóa hâm” – Bảo Lan dõng dạc, bên cạnh Trí đang ngồi bệt dưới đất, đầu gục lên gối. Nghe tiếng cô, anh giật mình ngước lên, mắt đỏ hoe dù không dính nước.
“Cậu đã thấy hết ư?” – Trí thều thào, âm điệu phảng phất chút lo sợ.
“Đứng dậy!” – Đôi ngươi Bảo Lan ngập tràn những tình cảm đáng yêu và dễ chịu. Cô chìa tay, kéo Trí đứng đậy. Rồi cô nhất quyết trong chịu buông tay ra, khi anh đã đứng vững vàng trên mặt đất. Siêt chặt tay anh, thần thái cô đột ngột đanh lại, ánh mắt sắc lanh – “Cậu là của tớ!”.


3.


“Nghe thằng Hải lớp D3 bảo hôm trước Trí hẹn nó ra rồi cưỡng hôn đấy!”
“Giiiiiii???”
“Ọe!!! Thật không? Cao ráo xinh trai thế mà bóng à?”
Từ cuộc họp cán bộ lớp định kỳ về, Trí và Bảo Lan nghe ai đó đang phao tin, biến phòng học thành cái chợ. Đứng ngoài cửa, mắt Trí trắng bệch rồi chuyển sang màu xanh lá chuối, chân tay mềm nhũn tưởng mớ bún thiu cắm vào thân mình. Còn mặt Bảo Lan từ trắng chuyển sang đỏ lựng như ngọn lửa no cùi. Cô hít một hơi gấp gáp, nắm chặt tay anh lôi vào lớp.
“Chính miệng Hải D3 nói vậy sao” – Mắt Bảo Lan sáng quắc và nheo gằn lên, dữ dằn lia một vòng quanh lớp. Lũ phần tử khí như tăng cân, đè xuống những con người mới phút trước hãy còn nhốn nháo, Ngột ngạt kéo dài vài giây. Rồi Bảo Lan hấp háy mắt, phì cười. Cô nói bằng giọng dở-hơi-à – “Hài hước quá đi! Trí là bạn trai tớ mà!”
Mọi người và Trí còn chưa kịp định thần trước câu nói của Bảo La, cô đã quay sang anh, nhón chân rướng người lên hôn. Hôn trật, môi cố chỉ chạm vào mép anh. Nụ hôn ấy đã lột mất của cô chức bí thư chi đoàn, vì hành động thiếu đưng đắn. Nó cũng mở đầu cho một mối “yêu đương” được dung dưỡng bằng những vết thương.


4.


Hai tuần sau.
Lang thang cả buổi trong nhà sách, Bảo Lan và Trí tuy luôn gần nhau nhưng gần như chẳng nói câu nào. Thỉnh thoảng anh lén nhìn cô, cái nhìn cứ dài thượt. Cô biết anh có chuyện muốn nói, cũng đoán chuyện đó khộng lọt tai mình nên chẳng chủ động gợi.
“Chúng mình đừng vờ yêu nhua nữa!” – Trí đến đằng sau Bảo Lan, nói khẽ vào tai cô.
“Tớ từ chối” – Mặt Bảo Lan không đổi sắc, giọng lãnh đạm.
“Cậu thừa biết tớ … Như thế này không đúng. Cậu còn…”
“Sau này cậu yêu ai, tớ chẳng cấm. Tớ không thèm trái tim cậu. Tớ thừa hiểu có cầu cúng thế nào nó cũng mãi chẳng thuộc về mình. Tớ chỉ cần cậu vĩnh viễn bên cạnh tớ, trong tầm mắt tớ.” – Bảo Lan nhìn sâu vào mắt Trí, đôi hàng mi cô ướt rượt. Giọng nói cô chậm rãi, mượt mà và da diết như dòng nước nhỏ đang chảy quanh, ôm ấp một hòn đá nhỏ - “Tớ yêu cậu nhiều lắm, sắp tròn mười năm rồi…”
“Tớ không nỡ…”
“Đừng trẻ con thế! Hãy nghĩ cho bản thân cậu ấy. Năm mười năm nữa, cậu chắc chắn sẽ thành đạt và có địa vị. Cậu cần tớ để hòa nhập vào xã hội, để thăng tiến. Phía sau một người đàn ông thành công không thể là một thằng đàn ông khác! Ở đời này mấy ai thức sự chấp nhận chuyện dị biệt?! Tớ không chịu được kẻ nào đàm tiếu sau lưng, gọi cậu là …” – Bảo Lan ngừng lời. Thanh quản cô cứng đơ, chẳng thể phát âm ra từ đang hiện trong đầu. Cô đảo mắt, bẻ chuyện sang hướng khác – “Hôm ngoài cửa lớp nghe người ta dè bỉu chuyện mình hôn thằng Hải, cảm giác đó cậu nuốt có trôi không?”
Bảo Lan nhìn Trí chòng chọc, nhưng ánh mắt anh cứ hướng xuống đất, cố ý tránh cô. Cô thở hắt một cái, dọn bước đi thì anh níu lại – “Dây giày cậu bung rồi!”– Vừa nói, anh vừa quỳ xuống. cột lại dậy giày cho cô. Thấp thoáng từ những kệ sách gần đấy, mấy ánh mắt nữ sinh nhìn họ đầy ngưỡng mộ và thèm thuồng. Đôi má Bảo Lan hây hây…
Được chàng trai mình yêu thích quỳ xuống cột dây giày – hình ảnh này tuyệt đối bắn rụng tim các cô gái. Và trái tim người được cột dây giày thì gần như vô phương hồi tỉnh.


5.


Hơn một năm sau. Sinh nhất Trí. Một ngày đầu đông bị ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới.
Bảo Lan tự tay bắt bánh kem mừng sinh nhật anh. Chiếc bánh hình trái tim, trang trí với những trái tim đỏ bằng bông kem, nhỏ li ti và xinh xắn. Cặp nến “17” tỏa bừng một góc quán cà phê. Bữa tối sinh nhật lãng mạn và đầm ấm, dù bị thời tiết mưa to gió cóng phá bĩnh đôi chút.
“Ước đi…” – Bảo Lan vỗ tay, hối Trí thổi nến. Cô cười yêu như hoa, mắt háo hức, sáng tựa đèn pha.
“Tớ ước… Chúng ta chia tay!”
Bảo Lan phỗng người. Tất cả mọi xúc cảm trong cô điều đu theo lời nói của Trí tan tành vào không khí. Cô trân trân nhìn anh, rồi nhìn chiếc bánh mình đã dày công chuẩn bị. Gắng mãi cô mới phà ra được một luồng hơi – “Nếu cậu đã ước vậy…”
Chín giờ tối, Trí đón taxi cho Bảo Lan về nhà, sau bữa tiếc sinh nhật lặng im đến ngộp thở.
Mười một giờ đêm, bố mẹ Bảo Lan goi điện đến nhà Trí, hỏi con gái mình có ở đấy không. Sau trận cự cãi lớn với bố mẹ, cô đã lẻn khỏi nhà từ lúc nào.
Quá nửa đêm, có những hòn đá nhỏ liên tiếp bị ném lên cửa sổ phòng Trí. Tiếng lộp cộp do đá vụn chạm vào mặt kính lọt thỏm giữa tiếng mưa gầm gió rít, nên dù vẫn thức, mãi lâu sau anh mới nhận ra. Rúm ró trong chiếc áo mữa xôp mỏng dính bị gió tạt phần phật, Bảo Lan nép bên tường rào nhà anh, tay thoăn thoắt lấy đá ném đi.
“Tớ vừa gọ cho bố mẹ cậu, xin hai bác cho cậu ngủ đây đêm nay, sáng mai tớ sẽ đưa cậu về. Đang mưa bão lớn, không nên để hai bác ra đường giờ này” – Trí dọn chăn gối sang phòng em trai ngủ, sau khi ném cái nhìn đầy thắc mắc, xen lẫn chút ngán ngẩm dành cho Bảo Lan – “Tớ cũng hứa với hai bác sẽ…sẽ không đến gần cậu”
“Ha! Tầm nhìn người lớn thật hạn hẹp. Cậu có đến gần thì phép màu cũng chẳng xảy ra” – Bảo Lan vờ cười ngặt nghẽo trên giường Trí, rồi tiếp tục vò khô tóc bằng khăn bông – “Sau đêm nay, bố mẹ tớ sẽ xem cậu là con rể lý tưởng, rất đàn ông, rất biết cách xử sự. Còn bố mẹ cậu sẽ không ham nhận loại con gái đổ đốn, bất trị là tớ làm con dâu”.
Trí thở dài nhìn Bảo Lan. Anh thừa biết cô đang tìm cách phá lời ước sinh nhật của mình. Im lặng một lúc, anh bước đi, không chúc cô ngủ ngon.
“Đừng bỏ tớ …” – Bảo Lan tha thiết, nước mắt thấm ướt vào giọng nói, khi Trí vừa chạm vào tay nắm cửa – “Không có cậu, tớ biết phải làm sao?”
Trí quay lại, nhìn sâu vào Bảo Lan. Hàng mi cô ngấn lệ, ánh mắt cứ rồi tròn như vòng xoắn trên vỏ ốc. Hệt một con miu bị bỏ rơi bên vệ đường – chẳng biết số phận sẽ ra sao nhưng chắc rằng sẽ không tốt đẹp. Lòng anh lung lay xao động.
“Nếu cậu dám bỏ tớ, tớ sẽ tung hê mọi chuyện cho bố mẹ cậu biết” – Bảo Lan thình lình đổi giọng bất cần và đe dọa. Cô liếc nhìn Trí, đôi ngươi sắc lạnh hơn cả kim cương – “Cậu tàn nhẫn với tớ, thì tớ đành tàn nhẫn nhìn bố mẹ cậu suy sụp. Nghĩ xem, khi biết anh con trai bảo bối mình dốc hết kỳ vọng…”
“Ầm!” – Cánh cửa đóng sập
Bên ngoài phòng, Trí đứng như tượng, tay siết lấy cái nắm cửa, cơ mặt cứng căng trong vô vàn cảm xúc và suy tính. Bên trong, Bảo Lan ngồi phỗng trên giường, ngẩn ngơ nhìn những hạt bụi phe phẩy. Tim cô vừa nãy đập rất nhanh, nay như đã bị tiếng sập cửa hù cho nín lặng.
Sáu giờ sáng, bố mẹ Bảo Lan đến xin lỗi bố mẹ Trí vì đã làm phiền. Cả bốn vị phụ huynh đề nhợt nhạt và rã rời, sau một đêm gần như không chớp mắt. Nhìn Bảo Lan – đôi hàng mi rưng rưng ngoan ngoãn cúi đầu. thỏ thẻ xin lỗi người lớn – Trí chợt gai người. Anh như nhận thấy nụ cười tinh quái trong tâm trí cô. Anh nhìn thấy một cô rất khác, ngược hẳn hình ảnh phản chiếu trong mắt mình.
Vài ngày sau, bố mẹ Bảo Lan – vốn trở nên khắt khe với mối quan hệ của hai người khi nghe loáng thoáng rằng họ cặp kè ở trường – đã gặp riêng Trí.
“Con bé đang dậy thì, có chút ngang bướng và khó bảo. Cháu tuy bằng tuổi nhưng lại chín chắn hơn nó, xin cháu hãy giúp chăm sóc Bảo Lan. Hai đứa lớn lên bên nhau, tình cảm rất thân thiết. Có cháu bên cạnh nó, bác yên tâm” – Với lời gửi gắm này của bố mẹ, Bảo Lan lại mặc nhiên quấn quit bên Trí. Ước nguyện chia tay của đêm sinh nhật xem như chưa từng được thốt ra.


6.


Hai năm sau. Lại đúng ngày sinh nhật Trí. Mùa đông đem cái rét đến muộn, thời thiết ban đêm cứ rượi mát rất tuyệt.
Bên hai cốc chocolate nóng và rổ bánh quy, Bảo Lan cùng Trí ngồi trên sân thượng ngắm sao. Đây là lần thứ hai sinh nhât anh vắng bóng bánh kem. Cô cố tình không tạo cơ hội cho anh thổi nến rồi ước nguyện chia tay một lần nữa.
“Đầu năm sau tớ sang Anh, người ta vừa mới gửi thư chấp nhận nhập học” – Trí bám mắt vào bầu trời, không dám đoán xem phản ứng của Bảo Lan sẽ thế nào. Hai năm bên cô, anh lúc nào cũng nơm nớp như tay cầm quả lựu đạn cháy ngòi. Anh luôn nâng niu cô, mọi lời nói và hành động đều dè chừng, e sợ chỉ một tích tắc mình bất cẩn sẽ lại đẩy cô gây chuyện tổn thương bản thân. Nhưng những vết thương do nỗi mệt mỏi và dằn vặt đâm chém xuống lòng anh cũng ngày một lở loét. Luôn luôn có một khối vô hình rất nặng chằn chặt lồng ngực anh. Lần lữa mãi, anh mới có thể buộc mình một lần dứa khoát, thật mạnh mẽ và lý trí.
“Tớ đã biết rồi!” – Bảo Lan hớp một ngụm chocolate nóng, bình thản chớp mắt – “Bao năm nay, cậu luôn âm thầm tìm một cơ hội đi thật xa tớ. Những lần cậu nộp đơn xin học bổng, tớ đều biết. Nhưng tớ sẽ chờ”
“Đừng chờ. Tớ không chỉ muốn đi thật xa cậu. Tớ muốn bước khỏi cuộc đời cậu” – Trí thu hết cam đảm, bơm thật đầy tàn nhẫn vào từng lời nói. 
“Tớ đáng ghét nhiều thế ư? Cậu muốn rũ bỏ tớ nhiều thế ư?” – Bảo Lan mỉm cười. Một nụ cười xa xăm và nhợt nhạt, như vì tinh tú đang neo đậu trong khoảng không rất xa, rất xa trên đầu hai người.
“Cả đời này tớ thương cậu. Cả đời này có khi tớ sẽ không tìm được ai yêu tớ, quan tâm tớ, thấu hiểu tớ như cậu. Ngược laị, tớ cũng hiểu cậu. Tớ biết nếu mình vẫn còn chút vương vấn với cuộc sống cậu, dù chỉ vài dòng email, cậu cũng không bao giờ từ bỏ. Buộc cậu sống với cái cảm giác vĩnh viễn không có được tình yêu… Tớ đã làm đau cậu đủ rồi.” – Rất khó khăn Trí mới có thể gằn bản thân lại. không cho sự muốn khóc ám những âm hơi sụt sịt vào giọng nói.
“Hiểu và quan tâm, như vậy là đủ để bên nhau cả đời rồi. Yêu hay không nào quan trọng. Tớ sẽ chia sẻ cậu với chàng trai mà cậu yêu, không ghen tuông. Tớ chỉ cần cậu bên cạnh.” – Bảo Lan cố chấp và mềm mỏng níu kéo Trí. Từ lâu, cô đã đầu hàng ý nguyện thay đổi xu hướng tình dục của anh, sau bao đêm miệt mài vào sách vở và khối thông tin khổng lồ về người đồng tình trên mạng. Từ lâu nay bên anh, cô lúc nào cũng nơm nớp như tay đang cầm quả lựu đạn cháy ngòi. Cô luôn dự cảm về một ngày anh quyết tâm chấm dứt.
“Chúng ta không đáng bị đau thêm nữa. Bên tớ, cậu sẽ hy sinh và chịu đựng nhiều. Có những chuyện cậu nghĩ đơn giản,mình làm được, nhưng khi nó đến cậu mới nhận thấy quá sức. Còn khi bên cậu, tớ sẽ luôn mặc cảm. Nó đang gặm nhấm tớ từng ngày đây này!!!” – Trí đột ngột gào lên, nước mắt bật tung khỏi vầng mắt.
“Thôi được rồi!” – Bảo Lan mỉm cười dịu dàng, giọng nói êm ngọt tưởng vừa nhúng vào hũ mật ông – “Cái ngày cậu lên máy bay, tớ sẽ bước ra khỏi cuộc sống cậu. Tớ hứa.”
Yên lặng bao trùm. Hai đôi mắt dõi lên trời, mong đào bới ra vài ngôi sao vẫn còn lấp lánh trong những dải mây mỏng, nhưng chẳng thể tập trung đón ánh lấp lánh nào.
“Cậu có thể làm cho tớ điều cuối cùng được không?” – Bảo Lan âu yếm nhìn Trí, giọng buồn bã. Cô nhìn sâu vào mắt anh, mà chẳng thể tìm được hình ảnh mình trong ấy – “Hôn… Hôn trán tớ một cái, như trong phim ấy.”
Trí nhẹ nhàng vén mái tóc Bảo Lan sang bên, rồi đặt môi mình lên trán cô. Trong cái hôn của anh, cô nhắm mắt, tiễn hai giọt nước mắt chảy dài xuống má. Trong cái hôn của anh, cô mắng bản thân đã trơ trẽn và quá quắt bấu chặt anh ngần ấy năm, đến cuối cùng lại không dũng cảm xin điều mình thèm khát nhất: Nụ hôn môi nồng nàn, như nụ hôn ngày xưa anh cưỡng bức từ cậu bạn. Trong cái hôn của anh, cô lặng lẽ mỉm cười. Trong cái hôn của anh, tim và não cô chết lặng.


7.


Máy bay rời sân đỗ…
Bảo Lan ngẩng nhìn máy bay dần mất hút trong rặng mây khổng lồ và u ám, che rợp bầu trời giữa Đông. Cô mỉm cười, nhún nhẹ chân bật lên. Cô bay dần cao, dần cao, chẳng mấy chốc đã theo kịp và đậu trên cánh máy bay. Cô thướt tha từng bước sát đến ô cửa sổ Trí ngồi. Cô hôn lên cửa kính môt cái chụt gửi đến anh, còn anh vẫn chăm chú vào trang sách đang đọc.
Suốt hành trình xuyên lục địa, không lúc nào Bảo Lan thôi say sưa ngắm Trí. Anh ăn. Anh đọc sách. Anh ngủ. Anh nghe nhạc. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm cô được thỏa thích ngắm anh gần đến thế, mà không sợ khiến anh kém tự nhiên. Ánh cười mãn nguyện luôn hiện diện trên môi cô.
Chặng bay dài nủa vòng Trái Đất. Ở phi trường gọi về nhà báo hạ cánh bình an, Trí khuỵ ngã khi hay tin Bảo Lan qua đời. Cô tự tử, ngay thời khắc máy bay cất cánh.

Đôi Môi Anh Ngon Vị Anh Đào - Ploy

25.3.16
1.

Hơn tám giờ rồi. Chỉ còn duy nhất một ngọn đèn thắp sáng trong tòa văn phòng mini trên con phố nhỏ gần trung tâm Sài Gòn. Phòng làm việc màu ngọc bích ở góc tầng bảy.
Max gục đầu xuống bàn, mắt nhắm nghiền, ngón tay anh gỗ nhẹ trên bàn, có ý báo cho cô thư ký biết mình vẫn lắng nghe.
- Chris Đỗ, tên tiếng việt là Đỗ Đình Trí, thạc sĩ Kinh doanh Đại học Kinh tế London. Sang Anh du học năm 19 tuổi, ra trường ở lại làm việc cho Angel Beauty, vừa biệt phái lên giám đốc vùng Đông Nam Á, chuyển đến Singapore 3 tháng trước.
- Tuổi trẻ tài cao, 11 năm ở nước ngoài …- Max chẳng mấy hào hứng với những thông tin vừa nghe.
- Là một play gay khét tiếng – Cô thư ký tiếp tục đều đều – Chỉ cặp với trai đẹp, chí ít cũng người mẫu hạng B nhưng toàn chơi cho vui
- Ra-đa của tôi đúng phóc! – Max bật người, ngẩng đầu dậy, nhếch mép ranh mãnh – Gặp lần đầu, tôi đã biết anh ta là người cùng giới mà.
- Đỗ Đình Trí là bạn học cũ của tôi – Cô thư ký mỉm cười, có chút đắc thắng – Lớp trưởng suốt 3 năm cấp 3, học sinh giỏi quốc gia và có cô bạn gái thanh mai trúc mã rất xinh đẹp
- Play gay mà từng yêu con gái? – Mặt Max méo mó như vừa ngửi phải một mùi kinh tởm.
- Một trong những mối tình đẹp nhất trưởng. Lúc nào cũng quấn quýt bên nhau – Nụ cười cô thư ký mơ màng như hồi ức – Trong mắt cô ấy chỉ có người yêu, chưa từng rời nửa bước, cứ như sợ sểnh ra sẽ có ai khác cướp mất. Còn hôn anh ta trước lớp để khẳng định “chủ quyền” nữa chứ!
- Gay cấn nhỉ! Thế sao giờ anh ta hóa gay?
- Tôi cũng hơi ngạc nhiên khi hay chuyện này. Cô ấy …. Cố ấy chết rồi, ngay khi anh ta đi du học.
- Sao chết? – Max nhướn mày, có vẻ khẩn trương do cơn hiếu kỳ thúc đẩy.
- Nghe đồn là tự tử nhưng không ai biết tường tận. Có thể do anh ta đòi chia tay để tìm chân trời mới nên nàng nghĩ quẩn. Rồi anh ra hôi hận, tự đày đọa mình bằng cách yêu trai – Cô thư ký thở dài, liếc mắt đầy xách mé về Max.
- Cảm ơn chị, thông tin hữu ích lắm – Max mát mẻ.
Ngồi vắt vẻo trên tầng trống của kệ sách trong góc phòng, Bảo Lan chứng kiến trọn vẹn cuộc đối thoại. Cô nhíu mày quan sát chị thư ký, mãi một lúc mới nhận ra người bạn học năm xưa ngồi dưới mình 3 bàn.
- Cậu chắc không có tôi mọi chuyện vẫn… – Cô thư ký thu dọn đống tài kiệu ngổn ngang trên bàn.
- Chị cứ nghỉ mát với nhà, chuyến này đã sắp xếp cả nửa năm rồi mà. Gia đình là quan trọng! – Max cười trấn an, giọng ân cần – việc đối phó với vùng và gã Chris tôi lo được, lại có cậu em họ chị giúp đỡ. Lần trước cậu ta thực tập ở đây ngon lành đấy thôi.
- Và nó rất xinh trai nữa! – Cô thư ký nhướn mày đầy mỉa mai – Đừng dắt em tôi vào đường tà đạo!
Max cười ha hả thay câu trả lời, rồi mở cửa đuổi cô thư ký ra về. Bảo Lan khinh khỉnh nhìn anh, bĩu môi chán ghét. Cô phóng xuống đất, đến cửa sổ tìm bầu trời, tìm những vì sao, nhưng chỉ có hàng cây cao lớn đã bị cưa gọn cành lá chòng chọc đâm vào mắt.


2.


2h chiều. Làn nắng nhiệt đới nhức mắt tràn vào văn phòng màu bích ngọc qua khe hở của tấm lưới chắn cửa sổ, vắt những vệt dài sáng lóa lên thảm. Bảo Lan nhảy lò cò tìm vui trên đám nắng, miệng ngân nga một bài dân ca thiếu nhi. Bên bàn làm việc, Max soi mình vào màn hình máy tính đã tắt tối đen, vuốt keo chải lại tóc, thoa son dưỡng rồi bập hai môi vào nhau kêu một tiếng rõ to. Anh đá long nheo với chính mình, mỉm cười mãn nguyện.
- Có tỉa tót thế nào, anh vẫn xấu hơn Chris – Bảo Lan bất ngờ lên tiếng, khiến Max bổ nhào khỏi ghế.
Lồm cồm bò dậy, Max mở mắt to như cái chén, trân trối nhìn cô nhóc chẳng hiểu từ đâu lù lù trong phòng mình. Giày đế bằng cột dây màu xanh dương, đầm trắng ngang gối, tóc bím lệch một bên vắt trước ngực, da trắng như trứng gà bóc, mắt long lanh to tròn, mũi cao thon, môi hồng tự nhiên, khuôn mặt trái xoan thanh tú. Cô giống như bước ra từ những bức ảnh “thời niên thiếu của mĩ nhân”, mà các nhân sắc U30 vẫn hay khoe để PR, nhung nhớ về thời thanh xuân của mình. Một vẻ đẹp cuốn hút vì độ chân thật, mộc mạc và trong sáng.
- Tôi đến làm thư ký cho anh trong 3 tuần. – Bảo Lan nhã nhặn. Chất giọng Hà Nội trầm ấm, chậm chắc tròn vành rõ chữ; không lên giọng cuối câu. Chất giọng sang trọng, quý phái của người Tràng An chính hiệu, chứng tỏ gia đình cô gốc gác lâu đời và rất nền nếp, khắt khe dạy con.
- Này cô bé, nhầm chỗ rồi! – Max bị giọng nói nhu nhã, thanh thoát nhất thời mê hoặc, nên những suy nghĩ logic không hoạt động. Phải đền khi nhìn ra ánh mắt cô đang trêu dáng vẻ sững sờ và ngu ngơ của mình, anh mới tỉnh trí – Bằng cách nào cô vào được đây?
- Chàng trai anh chờ đang trên đường đến bệnh viện. Lúc anh ta gửi xe lên đây, tôi đã đẩy 1 chiếc xa máy đè lên chân anh ta, ít nhất cũng rạn xương – Bảo Lan khẽ nghiêng đầu, thích thú nhờ về trò ác của mình
- Cô… – Hàng lô thắc mắc diễu hành trong đầu Max, nhưng anh không biết phải chọn cái nào để mở đầu. Kỳ lạ hợn, cổ họng anh cứ tê căng như có cục than bang ướp lên.
- Tôi tên Bảo Lan, 19 tuổi, không bằng cấp, nhưng tôi là người hữu dụng nhất cho anh lúc này.
- Vì sao? – Max buột miệng. Anh nhìn sâu vào mắt cô gái. Đôi mắt long lanh sống động bạn nãy đã đổi sang đen đặc. Đen đến mức không thể nhận thấy sự thay đổi độ co giãn nào của đồng tử. Đen đến che lấp tất thảy mọi xúc cảm của chủ nhân. Tự nhiện có luồng khí lạnh ngắt dò dẫm dọc lung anh, khiến tất cả chân long rợn lên
- Vì tôi là bạn gái của Chris – Khóe môi cô giãn nhẹ nhàng, yêu kiểu mà ma quái.
- Hơ… – Lồng ngực Max đột ngột ép chặt. Anh soi cô mấy lượt từ đầu đến chân – Tôi đếm đến 3 cho cô rời khỏi đây.
- 1,2,3 – Bảo Lan thách thức, rồi lướt nhẹ về phía Max. Đến đối diện anh, cô nhếch môi cười 1 cái rồi bước xuyên qua người anh.
Bảo Lan bước xuyên qua người Max, từ phía chính diện anh. Và khi cô nhìn lại. anh đã ngã vật bất tỉnh.
- Ah, dậy rồi! Anh ngất gần nửa tiếng đấy! – Bảo Lan ngồi trên ghế của Max, vỗ tay bốp bốp. Hai cổ chân cô vắt lên nhau, đưa lên đưa xuống trong không trung, đáng điệu vô cùng nhí nhảnh.
- Cô … Cô không phải đến để bắt tôi chứ? – Max vẫn nằm bẹp, lấm lét nhìn Bảo Lan, giọng run run sợ sệt.
- Nếu anh không đồng ý 1 chuyện, tôi sẽ bắt anh! – Bảo Lan trừng mắt dọa nạt – Nhận tôi làm thư ký. Tôi đã ở bên Chris 11 năm, tôi hiểu anh ấy nghĩ và muốn gì. Tôi sẽ giúp anh thành đại diện phân phối của Angel Beauty.
- Rồi tôi phải trả gì cho cô? Không phải mạng tôi chứ?
- Hì! – Bảo Lan mím môi cười nham hiểm – Thời gian của một nụ hôn.
- Hôn?
- Cho tôi nhập vào xác anh để hôn anh ấy, chỉ trong thời gian của một nụ hôn thôi. Ma không có cảm giác…
- Okay! Gì chứ hơn một nụ hôn cũng được! – Max nháy mắt tình tứ, tâm trạng đã thoải mái hơn.


3.


Khuất sâu trong hẻm nhỏ trên con đường có từ thời thuộc địa, căn hộ của Max nằm ở tầng trên cùng 1 ngôi biệt thự cổ. Cửa nhà, cửa sổ đều bằng gỗ màu ngọc bích, ốp kính mờ vân hoa. Sàn gạch bông kiểu thời 1980 cũng lấy sắc xanh ngọc bích làm chủ đạo. Đồ vật trong nhà đa phần đều màu trắng hoặc màu ngọc bích. Đứng tựa bên cửa sổ, nhìn khoảnh trời đêm bé nhỏ, Bảo Lan nhẹ nhàng bắt chuyện với Max.
- Vì sao anh thích màu ngọc bích đến thế?
- Cô không thấy nó rất đẹp ư? Ngọt mắt, cổ điển và sang trọng. Nó là màu của đá quý, vừa có chất tự nhiên, vừa có chất nhân tạo. Sự hoàn hảo của tĩnh và động, của thật và giả. – Max vẫn không rời màn hình máy tính, tường tận giải thích bằng giọng bực-mình-mà-kìm-nén.
- Vậy sao nó không xoa dịu được tâm trạng anh? Hai ngày nay anh cứ nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa.
- Cô làm thư ký cho tôi 5 hôm rồi mà mọi chuyện vẫn bình chân như vại. Cuối tuần sau tôi phải thuyết trình kế hoạch kinh doanh 5 năm cho đám vùng và gã Chris chết tiệt của cô.
- Không yên tĩnh không thể nhìn xa. Tâm anh cứ rối lên thì được gì? Bình thản mà tận hưởng từng giây phút, tự nhiên não sẽ thông suốt. – Bảo Lan đến ngồi trước Max, nhắm mắt thư thái, 2 tay chắp trước ngực, ra bộ hít thở đều đặn.
- Này, khi nào cô định bắt tay làm việc đấy?
- Khi nào tôi có ý tưởng. Thật tình tôi chưa biết phải giúp anh thế nào, nhưng sẽ luôn có đường nếu ta muốn đi. – Bảo Lan bất chất nhắm mắt, chơi trò luyện yaga.
Max lườm Bảo Lan ngán ngẩm rồi quay lại với những biểu đồ đủ màu đang hiện trên màn hình. Được 1 phút, Bảo Lan lại quấy anh:
- Lên sân thượng ngắm sao đi
- Bầu trời đô thị thì đào đâu ra sao? Họa may có đèn của mấy tòa cao ốc.
- Nhìn đèn lấp lánh cũng đẹp mà! – Bảo Lan chớp chớp mắt, nét mặt rất dễ thương, hệt 1 đứa trẻ đang vòi kẹo
- Tôi đang làm việc!!! – Max gào ầm lên
- Lên sân thượng ngắm sao điiiii!!! – Bảo Lan thét lên bằng âm vực vô cùng chói tai, rồi cô chuyển giọng mềm mại, nhũn nhặn – Biết đâu hít thở khí trời trong lành sẽ giúp đầu óc tôi minh mẫn, nghĩ ra ý tưởng giúp anh.
- Ma đâu có thở
Hai bàn tay Max quấn chặt quanh cốc cà phê bốc khói, truyền hơi ấm vào thân thở, chống chọi cái rét kỳ quặc mà cơn gió đêm Hè-vốn-phải-dịu-nhẹ mang đến. Anh đưa cốc gần miệng, phổi phù phù vào làn cà phê nâu đặc, phả hơi nóng lên mặt. Bảo Lan ngôi bên cạnh, chăm chú nhìn anh.
- Cô tập trung ngắm sao của mình ấy! – Max cáu kỉnh.
- Anh … giống hệt Chris! – Nụ cười Bảo Lan ngọt ngào và âu yếm – Khi uống thứ gì nóng, anh ấy cũng ủ quanh cốc rồi đưa lên miệng thổi cho hơi ấm táp vào mặt. Thường người cô đôn hay có thói quen này. Tay lạnh, muốn tìm hơi ấm, nhưng không có bàn tay khác để sưởi cho…
- Cô đã chết như thế nào?
- Tôi tự tử. Ngay lúc Chris lên máy bay, tôi đã uống thuốc diệt cỏ. Cắt cổ tay, nốc thuốc ngủ, nhảy lầu, mấy trò đó đều có chút xác suất cứu sống, còn thuốc diệt cỏ là chắc chết. Nó độc như chất độc màu da cam ngày xưa Mỹ rải ấy, và tôi đã uống nó vào người.
- Eo! – Max nhăn mặt – Chắc là đau lắm.
- Tôi không nhớ lắm. – Bảo Lan cười nhạt – Tôi chỉ nhớ sau khi mình đưa cái chai lên miệng là …. Tôi thấy mình đứng ở đường bằng mình máy bay đưa Chris lên cao. Rồi tôi bay đuổi theo máy bay, theo anh ấy suốt chặng hành trình, theo anh ấy suốt ngần ấy năm…
- Bay đuổi theo máy bay! Cool – Max gật gù thú vị - Nhưng tôi chưa thử muốn thử cảm giác ấy bây giờ đâu. Đừng bắt tôi theo cô nhé.
- Người như anh khó thành thiên thần biết bay được! – Bảo Lan hất cao đầu, giọng kiêu ngạo.
- TỰ TỬ mà cũng thành thiên thần ư? Thượng đế thật bất công!
- Anh không có quyền phán xét tôi. Không ai có quyền phán xét cuộc đời người khác, vì họ đâu có sống cuộc đời đó.
Max ư hử cho qua chuyện, biết kéo dài chủ đề này thế nào cũng lâm vào trận võ mồm dai dẳng. Anh nhắm mắt nuốt ngụm cà phê đắng ngắt, mong nó lay dậy mớ tế bào thần kinh mê ngủ, ban tặng mình chút ý tưởng cho cái kế hoạch kinh doanh treo trước mặt.
- Hôn môi 1 chàng gay khác thích nhỉ! Tôi để ý, gay rất chăm dùng son dưỡng, có khi còn dùng loại thơm mùi hoa quả nữa. Môi hẳn vừa mềm vừa ngon ngọt, hôn sướng! Con trai bình thường ngại bị chê bê-đê, ít khi đem son dưỡng bên người. Son thơm, son ánh nhũ lại càng không. Hôn họ không khô ráp cũng vô vị.
- Đúng chỉ có người ngoài cuộc mới khách quan quan sát tỉ mỉ, nhìn ra tiểu tiết này. Có lý lắm! – Max thật tình khen – Môi tôi có vị mật ong. Tôi không dùng son dưỡng mà luôn đem theo tuýp mật ong nhỏ. Mật ong giúp môi mềm và hồng tự nhiên, lại ngọt nữa, rất sexy!
- Môi anh ấy sẽ ngon vị anh đào. Anh ấy dùng son dưỡng có chiết xuất anh đào. – Bảo Lan ngẩng mặt nhìn trời, khẽ mỉm cười cùng trí tưởng tượng. Ánh đèn đường vô tình đậu lên gò má cô căng láng, thành 2 đốm sáng rực rỡ.
- Hay đánh mạnh vào thị trường gay? Làm người đi đầu luôn chắc thắng! – Max bẻ ngoặt sang đề tài công việc.
- Cứ theo ý anh, tôi cam đoan Angel Beauty sẽ bỏ chạy. Thị trường gay chỉ màu mỡ và phát triển đâu đâu tôi. Ở Việt Nam, nó còn một chặng đường rất dài.
- Vậy cô hẳn cỏ chủ kiến gì rồi? – Lòng Max bỗng dâng một dự cảm rất khả quan.
- Đánh vào teen. Mỹ phẩm cho tên bây giờ vẫn còn nghèo nàn dù đây là cái tuổi háo hức và them khát làm điệu nhất. Sản phẩm cho teen hầu hết là có màu hồng, nhưng đâu phải teen nào cũng ủy mị và mơ mộng. Teen ngày nào cá tính lắm! Mùi thi toàn hoa quả ngọt nức. Công dựng thì nhấn làm da trắng, chỉ gây tủi thân cho con gái da ngăm. Rám chút nắng mới là con gái nhiệt đới, nên tự hào vì vùng đất mình sinh ra. Angel Beauty có những dòng sản phẩm lạ, mùi dưa hấu, mùi cam quýt, mùi mưa, mùi cà phê sữa, màu thì bảy sắc cầu vòng, đem về chắc chắn hút hàng.
- Cái này tôi cũng có nghĩ qua – Max chăm chú lắng nghe
- Nhưng để lâu dài, cần vun dưỡng cho tâm hồn khách hàng – Bảo Lan hào hứng tiếp tục – Thương hiệu không chỉ bán hàng mà còn tác động vào phát triển xã hội. Ta cần một thông điệp tiếp thị xuyên suốt, lớn lên cùng teen. Làm sao cho vài năm nữa trưởng thành, họ vẫn trung thành với sản phẩm khác của Angel Beauty.
- Một thông điệp xuyên suốt – Max bóp trán.
- Con gái phải mãnh mẹ! Có thể dùng từ ngữ khác hay hơn, nhưng đấy chính là điều Chris muốn thực hiện, Một cô gái dám thử thách, chấp nhận và từ bỏ, rồi ngẩng cao đầu bước tiếp. Một cô gái yêu cuộc sống, tin cuộc sống dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Một cô gái có bộ não đi trước trái tim. Những tố chất này nghe thì dễ, nhưng phải rèn rất lâu, rất từ tốn mới có được. – Bảo Lan hướng mắt xuống con hẻm nhỏ, cái nhìn mông lung chạy trong không tĩnh mịch của đêm.
“Con gái phải mãnh mẽ!” – Max lầm bầm, xuôi theo dòng chảy của những hướng phát triển ý tưởng này. Chợt anh nhận ra…
- Con gái phải mạnh mẽ, phải chăng là vì cô?
- Tôi không biết anh ấy thấy gì trong mơ, nhưng bao năm nay, Chris thường xuyên ác mộng, gọi tên tôi và thức giấc trong đầm đìa mồ hôi. Rồi anh ấy thức đến sáng, trầm lặng ngắm bức ảnh 2 chúng tôi để trên bàn làm việc. ánh mắt cứ buồn bã.
- Xin lỗi nếu tôi bất nhã, nhưng thật sự tôi rất tò mò, cô có thể không trả lời nếu bất tiện…
- Cảm giác khó diễn tả lắm, lúc chứng kiến anh ấy sau khi không còn mình lại cặp với trai. Ban đầu là gai người, sợ sệt, nhưng dần dần tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Có thể thần kình tôi bất thường, nhưng thật sự tôi vui mừng khi nghĩ rằng mình vĩnh viễn là có cô gái duy nhất trong cuộc đời anh ấy. – Bảo Lan quay sang Max, mỉm cười hiền lành – Đấy là chuyện anh tò mò đúng không?
- Thật sự là trường hợp rối rắm. Cứ cho anh ta hóa gay vì cô, vì không thể có cảm xác với bất kì cô gái nào, đã yêu cô như vậy sao ban đầu còn bỏ đi, để cô nghĩ quẩn?
- Nếu tôi không chết, anh ấy sẽ chẳng day dứt mãi về tôi. Nếu tôi sống, Chris sẽ chẳng cho tôi được theo sát từng bước chân an ấy. Chris muốn tôi sống cuộc đời mà anh ấy nghĩ là dành cho tôi. Cuộc đời không có anh ấy.
- Chỉ vì vậy mà cô tự tử? Không một giây nghĩ cho cha mẹ?
- Tôi nhắc lại: Anh không có quyền phán xét tôi. Đằng sau mỗi quyết định đều có một lý do, có cân nhắc, chọn cái này, bỏ cái kia. Có những lúc phải dứt khoát, chọn một, không thể đi nước đôi. – Bảo Lan cúi mặt, giọng nói nhỏ dần – Tôi đã ân hận – Cô sịt mũi, mắt óng ánh như có nước – Khi ấy, tôi nghĩ, yêu mà không thể bên cạnh anh ấy thì sống vô nghĩa, làm gì cũng nhạt nhẽo. Và tôi nghĩ nếu mình tàng hình, sẽ có thể kề cận anh ấy mà không lo bị ruồng rẫy.- Cô kết thúc bằng một cái cười tinh quái.
- Nếu cô không bốc đồng làm chuyện ngu xuẩn, thế giới đã có thêm một bánh xe để tiến về phía trước. Cô khá là thông minh.
- Tôi không bằng cấp chứ có kiến thức. – Bảo Lan hếch mũi kiêu ngạo – Tôi theo Chris đi học, chăm làm bài và thi cử còn hơn anh ấy, chỉ không được chấm điểm mà thôi. Không đi học thì cuộc sống của một con ma rất tẻ nhạt.


4.


Sau 2 vòng thuyết trình vất vả,công ty Max giành được quyền phân phối chính thức sản phẩm Angel Beauty. Ngay khi Max vừa dứt bút ký vào hợp đồng, Bảo Lan đến sau lưng anh, thầm thì vào tai anh: “Đến lúc anh trả nợ tôi rồi”.
Max bao nhà hàng 5 sao trọn buổi tối, chuẩn bị cho màn cưỡng hôn của Bảo Lan – trong thân xác anh – với Chris. Hai người con trai hôn nhau phải tìm chốn kín bưng, nếu không muốn bị xua đuổi, thậm chí điều tiếng kéo dài khi lỡ ai đó nhận ra một trong hai. Nhưng Bảo Lan kiên quyết đòi hôn trong không gian lãng mạn này, buộc Max phung phí một khoản.
- Nếu cô không xen vào, có khi tôi đã tán tỉnh được Chris. Sáng láng, tài giỏi, giàu có. Quá chuẩn! – Môi Max mấp máy, âm lượng cực nhỏ, sợ phục vụ nhà hàng tưởng mình bị hâm … nói chuyện với không khí.
- Hoan nghênh lắm! Chris đã một thân một mình lâu rồi, tôi không muốn anh ấy cô độc mãi. – Bảo Lan ngóng nhìn đồng hồ trên tay Max, nét mặt điềm nhiêm nhưng dáng bộ không yên.
- Cô có thể mượn xác bất cứ ai để hôn anh ta cơ mà, sao lại chờ những ngần ấy năm? Sao lại chọn tôi? Tôi thấy cô, nghĩa là Chris cũng có thể thấy cô nếu cô muốn, có đúng không?
- Tôi chỉ có thể nhờ một người giúp, và khi xong việc chính là lúc tôi rũ bỏ mọi vương vấn, đi tiếp con đường luân hồi sự sống. – Bảo Lan nhìn hai bàn tau đan vào nhau trên đùi – Nếu Chris biết tôi đi theo, anh ấy sẽ càng bất an, càng cảm thấy giày vò bản thân
- Tôi rất muốn biết anh ta có gì mà cô yêu sống chết đến vậy. Tới kìa! – Max đá mắt về phía cửa, nơi Chris vừa bước vào, đang nhìn một vòng dò xét nhà hàng vắng ngắt.
Qua màn chào hỏi và những câu chuyện xã giao của dân làm ăn, Chris nhìn sang chiếc ghế trống giữa anh và Max.
- Chúng ta còn chờ ai nữa à? Nhà hàng này thật nửa mùa, theo quy chuẩn năm sao thì ghế không để số lẻ.
- Ngồi đấy là một cô gái mặc đầm trắng, mang giày đế bằng cột dây màu xanh dương, tóc bím bên vắt trước ngực, da trắng, mắt to, mũi cao, mặt trái xoan. – Max châm chọc nhìn đôi mắt giương tròn của Bảo Lan, rồi xoáy thẳng vào biểu cảm rất khó hiểu trên mặt Chris – Tên cô ấy là Bảo Lan.
- Anh đang làm cái quái gì thế? – Bảo Lan gào ầm lên.
- Cô yên nào! – Max giơ ngửa bản tay về phía Bảo Lan – Cô bắt tôi cưỡng hôn anh ta rồi cô bỏ đi, để mặc tôi sau này nhận trù dập à? Tôi phải cứu mình chứ. Nào cô bé, tối nay tôi cho cô mượn miệng nói hết những gì mà 11 năm qua cô nén chặt. Con gái phải mạnh mẽ! Nếu cô thức sự yêu anh ta thì ít nhất hãy một lần cho anh ta yên lòng đi.
- Anh có thể cho tôi biết anh đang diễn trò gì không? – Giọng Chris lãnh đạm, kiềm chế tất cả xúc cảm.
- Chuyện là thế này, Bảo Lan, cô bạn gái đã mất của anh ép tôi giúp cô ấy hẹn anh ra để cưỡng hôn. Cô ấy muốn nếm vị môi anh nhưng ma không có cảm giác, cần mượn xác tôi. Anh không tin thì có thể hỏi về chuyện cũ của hai người, cô ấy sẽ giúp tôi trả lời.
Chris nheo mắt rà soát từng cử động cơ mặt của Max, kỹ lưỡng và xuyên thấu như máy dò hành lý ở sân bay. Rồi anh nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống, ánh mắt pha lẫn hồ nghi và hi vọng. Nhìn ánh mắt ấy, lòng dạ Bảo Lan phút chốc hóa sụt sùi.
- Để bày tỏ tình ý mà không lắp bắp thì cứ nhằm môi mà hôn. Kẻ bị cưỡng bức tự khắc sẽ hiểu, trừ khi óc bã đậu – Mã nói nhanh, lặp lại lời Bảo Lan khi thấy Chris vừa khó chịu đẩy ghế đứng đậy.
Chris bàng hoàng nhìn Max không chớp mắt. Được một lát, anh ngồi lại xuống, chậm rãi hỏi những chuyện chỉ có hai người biết, hòng chắc rằng Bảo Lan đang thực sự ở đây.
- Bảo Lan, sinh nhật tớ 17 tuổi, cậu đã tặng gì?
- Cô ấy tự tay làm bánh cho anh, hình trái tim, còn có những trái tim nhỏ bằng bông lem rải khắp thân bánh. Hôm ấy trời mưa to gió lớn và cô ấy còn gây chuyện lùm xùm
- Bảo Lan, câu bằng cách nào phá hỏng lời chia tay tớ ước vào đêm sinh nhật ấy?
- Cô ấy năn nỉ anh, rồi dọa mách bố mẹ anh, rồi ngầm viện đến bố mẹ mình. Cô ấy cố tình cãi nhau với bố mẹ, làm đứa con bất trị, nhưng lại ngoan ngoãn hiền thục khi ở bên anh. Thế là bố mẹ cô ấy đành nhờ cậy anh ở bên chăm sóc. – Max vừa nhắc lại lời Bảo Lan vừa gật gù khen hay.
- Bảo Lan, vì sao không thể quên tớ đi? Vì sao cứ bám lấy tớ? – Hai bàn tay Chris ghì lên bàn, hàm răng anh siết chặt nén tiếng nấc, giọng gằn mạnh.
- Này, tôi thấy câu trả lời hơi ngu ngốc… - Max do dự nhìn Bảo Lan, chờ cái gật đầu xác nhận môt lần nữa của cô, rồi mới quay sang Chris – Vì anh đã quỳ xuống cột dây giày cho cô ấy.
Chris nhắm chặt mắt, trán cau lại, tiếng hít thờ vang rất mạnh. Anh cố gắng trấn tĩnh, nhưng đám suy nghĩ trong đầu cứ rồi mù, kết nối lộn xộn.
Bảo Lan ghì chặt hai bàn tay lên đùi, mặt cúi gằm thổn thức. Thân người cô rung lên nhưng tràng khóc, nhưng ngặt chẳng một giọt nước mắt tung ra. Cô đã không còn có thể sản xuất nước mắt nữa.
Max hết nhìn Chris, lại nhìn Bảo Lan, khâm phục, chạm lòng và ngán ngẩm hòa làm một: Sao những người này lại yêu khổ sở đến đày đọa nhau ngay cả khi đã hết khả năng trông thấy nhau. Tự dựng anh vừa ngưỡng mộ, vừa kinh hãi tình yêu.
- Cô ấy không còn muốn hôn anh nữa! – Max nhìn cái lắc đầu của Bảo Lan, không giấu vẻ tiếc nuối.
- Tớ muốn hôn cậu – Chris cứng đầu
Chris bước sát đến ghế của Max, nhắm mắt chờ đợi.
Max đứng dậy, đối diện với Chris. Anh quay sang Bảo Lan, ánh nhìn hối thúc.
Bảo Lan rụt rè nhích từng bước đến gần Max. Cô bất động vài giây, rồi cắn chặt môi, lao vào trong thân người Max.
Hôn, hai đôi môi mềm mại chạm nhẹ vào nhau. Hai đôi mắt nhắm chặt. Một đôi
môi thoang thoảng hương bình dị và mơn mớn của những trái anh đào chín mọng đượm sương sớm. Một đôi môi lịm vị mật ong thanh ngọt. Hai làn môi dần ấm áp… Và ngay giữa nụ hôn nồng nàn, Bảo Lan nhảy khỏi thân thể Max. Trong khoảnh khắc, cô hé môi cười, nhìn hai chàng trai đang mải miết cùng nụ hôn, rồi vút khỏi nhà hàng bằng lối cửa sổ.
- Cô ấy đã đi rồi! – Max đẩy Chris ra, giọng nói chân thành bỗng pha chút cợt nhả. Anh nháy mắt lả lơi, có ý trêu đùa để làm nhẹ bớt tâm trạng đang sắp căng đứt của Chris – Cô ấy nói đúng, môi anh ngon vị anh đào.
- Cô ấy chưa đi đâu … - Chris thầm thì với chính mình, giọng nói chất chứa một niềm tin chắc nịch. Anh hướng đôi mắt rối ren muôn vàn tâm tình ra bầu trời trĩu nặng ngoài cửa sổ.


5.


Đêm Sài Gòn giữa tháng 7 lặng gió, nhưng da trời đỏ lựng bảo hiệu thời tiết sẽ nổi trện xung thiên trong nay mai.
Trên tầng 25 khách sạn giữa trung tâm thành phố, Chris mở cửa sổ phòng, đón khí trời. Máy đĩa bật bài Forever của Stratovarius. Giai điệu tha thiết và thẫn thờ rót không thôi những cung bậc man mác vào lòng anh. Và vào lòng Bảo Lan. Cô linh cảm. anh cố ý bật bản nhạc này cho mình nghe. Từng lời bài hát như dệt ra từ tiếng lòng cô.
“I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to my childhood
To days I still recall
Oh how happy I was then
There was no sorrow there was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes
I’m still there everywhere
I’m the dust in the wind
I’m the star in the northern sky
I never stayed anywhere
I’m the wind in the trees
would you wait for me forever?”
(Em đúng một mình trong bóng đêm
Mùa đông cuộc đời đã đến quá nhanh
Ký ức cứ ùa về thời thờ ấu
Về những ngày mà em vẫn khắc sâu
Ôi ngày ấy thật hạnh phúc
Bi thương và xót xa không tồn tại
Em bước đi trên đồng cỏ xanh
Với ánh mặt trời soi trong mắt
Em vẫn ở đó, trong từng ngõ ngách
Em là hạt bụi trong gió
Em là vì sao phương Bắc
Em không nán lại ở bất cứ chốn nào
Em là gió lay những cành cây
Anh có chờ em mãi không)

- Chúng ta, thế hệ teen những năm 90 lớn lên cùng phim Mối tình đầu (2) luôn xao lòng khi nghe bài hát này, nhỉ! – Chris nói chuyện với Bảo Lan, tay vẫn thoăn thoắt sắp xếp hành lý mai về Singapore.
- Cậu biết tớ ở đây sao? – Bảo Lan ngồi trên giường, nhìn Chris khéo léo cuộn quần áo sắp vào vali. Chỉ cách ba bước chân, nhưng anh không thể nghe cô đáp trả.
- Cậu biết không, lúc nào tớ cũng linh cảm rằng cậu rất gần. Nhất là sau khi tớ chia tay tình yêu đầu của mình, linh cảm ấy càng mạnh. Nhiều đêm tớ mở căng mắt trong bóng tối, hy vọng thấy dáng hình cậu lờ mờ những…. Tớ đoán giờ đây cậu trong suốt hơn cả khí nữa
Bảo Lan tiến sát đến Chris. Cô run run đưa ngón tay búng nhẹ lên đỉnh mũi anh, ve
vuốt đôi bờ mi, mân mê dấu môi… - bao năm qua, cô luôn làm như thế mỗi đêm anh lắng sâu trong giấc ngủ, dù khi đó nằm bên anh có là một chàng trai khác. Cô lỡ run một nhịp, ngón tay chệch vào trong đầu anh, Cô chưa chat cười…
- Tớ thường xuyên mơ thấy cậu, chắc cậu biết. Trong mơ tớ hay nói mớ, gọi tên cậu mà. – Nụ cười trên môi Chris đắng nghét – Những giấc mơ khác thời gian và bối cảnh, nhưng đều cùng một chuyện. Nếu hôm cậu tự tử, cứu được thì sao? Cậu được cứu, rồi cả đời tớ không dám rời bỏ cậu nữa, ngoan ngoãn làm con rối cho cậu dắt. Tớ thấy những ngày tháng ấy mình không vui. Tớ sống giả tạo, luôn thương hại, luông phỉ bang bản thân. Cuối cùng tớ tự giải thoát bằng cách cậu đã làm, rồi tớ bừng tỉnh. Luôn luôn ngay đoạn đó. Khi nghe tim mình loạn nhịp vì dư chấn cơn mơ, tớ thật mửng rỡ vì vẫn còn sống. Và … Tớ đã ác độc nghĩ rằng cậu mất đi có khi là một cái kết có hậu. Cho tớ. – Một giọt nước mắt chầm chậm thành hình nơi mí mắt anh, rồi bung thân xuống bờ má – Bên cậu, tớ rất vô lý. Tớ chẳng dám quyết một chuyện gì, chẳng dám làm tổn thương cậu, chỉ biết bạc nhược mà sống, Có lẽ do tớ bạc nhược quen rồi, nên một lần bất ngờ gồng lên đã đâm cậu một nhát.
Chris ngã qụy, bưng mặt nức nở. Bảo Lan vòng tay ôm anh, tựa đầu vào lung anh. Không phải lần đầu cô thấy anh khóc. Không phải lần đầu cô chửi mình ngu ngốc. Nếu cô vẫn còn sống, thì bây giờ anh đâu phải khóc một mình. Nhìn người mình yêu cười sẽ rất hạnh phúc. Nhìn người mình yêu khóc càng hạnh phúc bội phần. Bởi nước mắt chỉ thật thà chảy ra trước mặt người được tin tưởng.
- Thỏi son đầu tiên tớ mua… Khi vào siêu thị, trước đống son, tớ đã chọn ngay mùi anh đào mà không phân vân. Có lần chúng ta cùng đọc tạp chí, vừa thấy tấm hình trái anh đào, cậu đã xuýt xoa, rồi yêu thích, say mê những quả tròn căng, dễ thương ấy dù chưa từng biết vị - Chris đã thôi khóc, ngồi tựa vào chân giường, đùa chơi cùng tuýp son anh đào màu đỏ nhạt trong veo. Dạt dào nhung nhớ cứ song sánh trong mắt anh. – Tớ nghĩ nếu là cậu, cậu sẽ chọn nó.
- Cám ơn cậu! – Nhiều phút suy nghĩ của Bảo Lan chỉ vãn ra được 3 từ đó. Lòng cô, sau nhưng lời nói của anh, đã phình nở ra, to và hun hút, ngổn ngang mọi loại xúc cảm, nhưng lại như rỗng không
- Con gái phải mạnh mẽ! Nếu cậu thức sự yêu tớ thì ít nhất hãy một lần cho tớ yên lòng. – Chris ngẩng mặt, ráo nhìn khắp phòng, để Bảo Lan dù có đang ở góc nào cũng nhận ra cái kiên quyết trong mắt cậu – Cậu đã hôn tớ rồi, đã mãn nguyện rồi, giờ hãy tiếp tục hành trình của cậu. Cậu không cho phép tớ bước khỏi cuôc đời cậu, vậy cậu hãy chủ động bước khỏi cuộc đời tớ đi
Bảo Lan nín lặng. Cô nhìn sâu vào mắt Chris. Những ký ức xa xưa ùa về trong đôi mắt anh, chiếu cho cô xem: Hai đứa trẻ gặp nhau trong lớp, cùng nhau quay bài kiểm tra và bị bắt phạt, một buổi sớm đua xe đạp trên đường đến trường, những chiều dạo phố cổ ăn vặt, cái lần cô hôn trật anh giữa lớp học, đêm sinh nhật đầy mưa gió, chiếc máy bay rẽ qua đám mấy mùa Đông khổng lồ…
Bước chậm đến bên cửa sổ, Bảo Lan quay lại hôn gió tạm biệt anh.
- Kiếp sau, hãy tìm người nào yêu cậu đến mức cam tâm tình nguyện làm nô lệ cho cậu. hãy nhận thật nhiều vào, cẫu đã cho quá nhiều rồi…
Không nghe hết những lời của Chris, Bảo Lan phóng thân vào không khí, lòng le lói một nỗi sợ hãi. Cô chẳng biết phía trước có gì đang chờ mình, chẳng biết phải trải qua bao nhiêu sự hiện để đến được cuộc sống hữu hình tiếp theo. Cô chỉ biết lao về phía trước với niềm tin rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Con gái phải mạnh mẽ! – Cô đã tích cóp can đảm suốt 11 năm qua để làm điểu cuối cùng này vì anh.
Cuốn mỗi lúc một nhanh và chặt vào một lốc xoáy vô hình, Bảo Lan tận hưởng cảm xúc cuối cùng của chặng đường này: Mãn nguyện. Dù sống, cô đã khoét nhiều vết thương cho bản thân và những người cô yêu quý nhất. Dù sống, cô đã gây một sai lầm không thể hối hận. Nhưng sống, cô đã yêu, yêu thật nhiều. Yêu anh – chỉ vậy thôi cũng đủ khỏa lấp hết những vết thương, những sai lầm của cô.
Chris vẫn độc thoại. Anh không biết Bảo Lan đã đi chưa, chỉ muốn tận dụng từng giây phút đề trò chuyện với cô. Linh cảm báo rằng đây là lần cuối cô gần bên, nên anh muốn cô ghi nhớ thật kỹ giọng nói mình. Anh nói, hi vọng kỳ dị rằng một ngày của vài trăm năm nữa, nhờ giọng nói hằn sâu trong tiềm thức, cô sẽ nhận ra anh – một người hoàn toàn khác và xứng đáng với cô. Anh nói, rất nhiều lời không thật.
Những giấc mơ của anh, khi choàng tỉnh, khi nghe tim mình loạn nhịp, anh đã luôn suy sụp. Nếu cô được cứu, anh nguyện ngoan ngoãn làm con rối cho cô dắt. Những ngày tháng ấy anh sẽ lấn cấn, sẽ đôi chút phiền lòng vì không được hoàn toàn sống thật, nhưng tâm tư anh sẽ êm ấm. Thế gian này có gì mà không đánh đổi. Tìm được một người yêu mình rất khó. Tìm được một người thân mình thì phải hỏi thần may mắn. Anh đã có, và anh đã quăng đi…
Tạo hóa trêu người. Tạo hóa trêu người...

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

Soi Chiếu - Hoàng Anh Tú

21.3.16

AN DI

          An Di đã uống thuốc ngủ quá liều trong phòng 5974 của khách sạn Sunrise tại Singapore 100 ngày trước. Khi ấy, có lẽ cô đã rất vô thức khi uống quá nhiều thuốc ngủ. Điều đó đã kết liễu cô. Có lẽ chỉ là cảm thấy bế tắc trước cái chết do tai nạn cách đấy nửa giờ của bạn trai cô: Quang Bảo. Không thư tuyệt mệnh. Không dấu hiệu báo trước. Dù nhân viên quán bar Sunrise trên tầng 25 trả lời cảnh sát rằng cô nghe điện thoại xong còn gọi điện cho ai đó rồi mới ngất xỉu. Chính nhân viên quán bar đã bế cô xuống phòng của cô. Sau đó, họ không thấy cô ra nữa. 2 hôm sau nhân viên khách sạn dùng chìa khóa dự phòng để mở cửa và phát hiện ra thi thể của cô. Các chuyên gia tâm lý cho rằng cô tự vẫn là ngoài tầm kiểm soát của chính cô. Khi gặp một cơn sốc quá mạnh, cô đã mất kiểm soát chính bản thân mình và dẫn đến hành động vô thức ấy như một cách giải thoát.
          Căn phòng 5974 đã được niêm phong và chỉ mở lại sau 3 tháng. Tuy vậy, quản lý khách sạn vẫn yêu cầu nhân viên tiếp tân không phục vụ phòng ấy cho khách. Anh chàng nhân viên mới vào đã không biết và cho tôi ở căn phòng đó. Tôi ở đấy 3 đêm. Quản lý khách sạn đã muốn chuyển phòng cho tôi nhưng tôi từ chối. Bởi ở đó, tôi đã gặp An Di. Tôi đã ở chung phòng với An Di trong 3 đêm. Ban ngày, An Di luôn không có mặt. Tôi còn tưởng là cô ấy đi học. Thế nên ban ngày là lúc tôi bắt xe đi chơi.
          Hôm đầu tiên khi gặp An Di, cô ấy đã rất bất ngờ và có những biểu hiện vui vẻ, mừng rỡ. Đó là bởi tôi nhìn thấy cô ấy và cô ấy có thể nói chuyện được với tôi. Một hồn ma vất vưởng suốt 97 ngày cho đến thời điểm gặp tôi lần đầu tiên đủ biết thèm được nói chuyện đến chừng nào. Cứ thử tưởng tượng bạn là một hồn ma. Mọi người không ai nhìn thấy bạn. Mọi người không ai nghe thấy bạn nói. Thật là đáng sợ. Càng đáng sợ hơn là An Di hoàn toàn không hay biết gì đến chuyện mình đã chết. Cô ấy vẫn nghĩ rằng mình còn sống. Thậm chí cô ấy còn nghĩ rằng ở Hà Nội, có một An Di khác đang sống. Cô ấy tin rằng con người ta ai cũng có 2 nửa. Một ngày xấu trời nào đó, hai nửa ấy đột ngột tách ra khỏi nhau và thất lạc nhau. Là cô ấy nghĩ vậy để giải thích cho việc tại sao suốt 97 ngày qua không ai ở nhà gọi điện cho cô ấy.
-         Hẳn là có một An Di phía bên kia đang sống ở Hà Nội nên mọi người mới quên em!
Khi ấy, tôi còn chưa biết mình đang trò chuyện cùng với một hồn ma. Về sau này tôi tự hỏi: Nếu tôi biết An Di là một hồn ma, tôi có sẵn sàng ngồi trò chuyện cùng cô ấy không? Tôi không trả lời được vì quả thật, ở bên cô ấy, mọi thứ thật tuyệt vời.

AN DI VÀ TÔI

Sau khi từ nhà Bảo về, tôi cùng mẹ Bảo qua nhà An Di. Đó là một ngôi nhà hai tầng kiểu Pháp nằm sâu trong ngõ nhỏ. Bức ảnh An Di trên ban thờ khiến tôi không cầm được nước mắt. Khi thắp nén nhang cho An Di, tôi cảm giác cô ấy đang mỉm cười với tôi. Một nụ cười như lời cảm ơn. Tôi chẳng kể cho ai nghe về cuộc gặp của tôi với An Di trong suốt 3 đêm ở khách sạn Sunrise phòng 5974. Tôi muốn giữ nó cho riêng mình. Tôi muốn giữ lại hình ảnh An Di nằm ngủ thiêm thiếp trong vòng tay tôi đêm cuối cùng trước khi tôi rời khỏi Singapore để về Hà Nội. Đêm ấy, An Di đã sang giường tôi và bảo:
-         Anh không ngại chứ?
Tôi ngại gì kia chứ? Ngay cả đến lúc này, khi đã biết chắc chắn An Di chỉ là một hồn ma lưu lạc không biết mình đã chết thì tôi vẫn sẵn sàng ôm lấy cô ấy. Huống chi lúc đó, khi mà tôi chỉ hiểu rằng An Di là một cô gái đang mắc kẹt trong những đớn đau vì mất bạn trai. An Di đã nằm khoanh trong lòng tôi như một con mèo vậy. Đêm ấy, tôi biết trái tim mình đã hoàn toàn thuộc về An Di. Tôi đã từng nghĩ: Chỉ cần tôi kiên trì và trân trọng mối tình cũ của An Di với Bảo, tôi tin, An Di sẽ thuộc về tôi. Yêu cô ấy, tôi sẵn sàng yêu cả Bảo cùng mối tình trong ký ức của họ. Tại sao không? Tại sao phải ghen với quá khứ của cô ấy. Nhất là chàng trai trong quá khứ ấy đã mất. Trong tôi, một tình yêu vừa chớm. Nhưng tôi sẽ không bao giờ nói cho An Di biết điều đó đâu. Bởi hãy để vết thương trong cô liền miệng cái đã.
          Tôi lại nhớ đến quắt quay cảnh hai đứa nói chuyện với nhau trên quán bar Sunrise khi cô ấy cười. Nụ cười ấy không thể đẹp hơn. Rạng rỡ và chói lòa.
          Phải! Đến tận giờ, khi đã biết An Di vĩnh viễn không còn lại trên cõi đời này thì tôi mới cảm nhận được rõ ràng một nửa (chỉ bằng một nửa thôi) nỗi đau mà An Di đã gánh chịu khi hay tin Bảo tai nạn. An Di của tôi đã chết rồi. Và tôi (may mắn ư) mới chỉ đơn phương yêu cô ấy. Vậy mà sự mất mát đã khiến tôi thấy trống rỗng lắm rồi. Trống rỗng suốt lòng mình.

AN DI VÀ BẢO

          Tôi nhớ mãi bản I Don’t Belive You của Pink khi An Di hát khe khẽ trong đêm đầu tiên tôi nằm giường bên cạnh.  
“…I don't mind it
I still don't mind at all
It's like one of those bad dreams when you can't wake up
Looks like you've given up, you've had enough
But I want more no I won't stop
'cause I just know you'll come around... right?...”
Tuy không hay bằng Pink hát song cũng đủ khiến tôi mê mẩn. An Di kể rằng cô ấy bị ám ảnh bản này là vì khi cô ấy đang nghe nó thì nghe tin Bảo- bạn trai của cô ấy tử nạn. Từ đó, cô ấy luôn nghe và hát bản này mỗi khi nhớ đến Bảo.
-         Mà kỳ lạ lắm nhé! Quán bar Sunrise trên tầng 25 ấy, luôn phát đi phát lại bản này mỗi khi em ngồi trên đó!
Và An Di rủ tôi lên quán bar ấy ngồi ngay trong đêm đầu tiên ấy. Lúc đó chừng 12h rồi. Quán cũng sắp đóng cửa. Chọn một bàn khuất, tôi ngồi với An Di và nghe câu chuyện của cô về Bảo, về những ngày An Di và Bảo yêu nhau.
-         Đó là chuỗi ngày đẹp nhất của em, anh Tú ạ! Em lần đầu tiên biết được vị tình yêu ngây ngất đến thế nào.
An Di quen Bảo khi cả hai còn học chung trường Đại Học. Bảo là típ con trai nhiệt thành. Còn An Di lại là mẫu phụ nữ cần nhiều khí trời để thở. Cô có thể bay nhảy khắp nơi. Bảo nhiệt thành theo sau cô chưa bao giờ than vãn. Họ cứ thế mà yêu nhau nồng nhiệt đến độ An Di sẵn sàng từ bỏ tự do chỉ để được nằm như một con mèo lười bên Bảo ngày qua ngày. Còn Bảo chỉ thích được ở bên An Di, được chăm sóc cho An Di. Hai người như hình với bóng vậy. Ngày An Di được cử đi học một khóa học ngắn ngày tại Singapore, Bảo là người động viên cô đi. An Di lừng khừng suốt nhưng rồi Bảo giục mãi cô mới chịu đi. Tiếc rằng, chỉ sau 7 ngày kể từ khi cô sang Sing, ở nhà, Bảo đã gặp tai nạn dẫn đến tử vong. An Di kể, trong suốt thời gian trước, cô không ngừng tự trách mình đã rời bỏ Bảo mà đi sang bên này.
-         Giá như em còn ở Hà Nội, chắc gì anh Bảo đã chết! Mà nếu có chết thì anh ấy cũng phải dắt em theo cùng chứ? Tại sao anh ấy ác với em vậy? Em biết sống làm sao khi không còn anh ấy nữa?
-         Di ạ, em đừng nghĩ quẩn vậy- tôi an ủi- đó có thể là do số trời đã định như vậy. Làm sao tránh khỏi. Em phải sống thật mạnh mẽ! Phải sống thay cho cả cuộc đời còn lại của Bảo nữa.
-         Vâng! Đó cũng là lý do em sang trở lại đây! Em không muốn kết thúc khóa học ngay khi nó chưa bắt đầu. Em muốn học không chỉ 3 tháng. Em sẽ đăng ký để học tiếp lên. Dù 3 năm, 5 năm em cũng ở lại để học. Nhất định!
Quả thật, An Di (và cả tôi, cả bạn) đều chưa ai được học cách vượt qua những mất mát. Bởi chúng ta đều còn quá trẻ để bị chứng kiến những mất mát. Cuộc sống luôn mong manh như thế. Mỗi mất mát lại khiến cho chúng ta thương tổn nhiều hơn. Đôi khi, đó sẽ là một thương tổn vĩnh viễn. Như với An Di.

AN DI VÀ AN DI

Tôi cũng đã từng đọc qua Người tình Sputnik của Haruki Murakami. Tôi cũng đã từng rất ấn tượng phần Chuyện về Miu và vòng đu quay. Hình như nó nằm ở trang 194 hay 195 gì đấy. Nhiều khi tôi cũng tự hỏi: Nếu tôi rơi vào trường hợp của Miu, tôi sẽ thế nào? Thậm chí tôi còn biến nó thành bài trắc nghiệm cho riêng mình. Một cái tôi phía bên này nhìn thấy một cái tôi phía bên kia sẽ là những phản chiếu khác về chính bản thân mình. Trong truyện, sau đó, Miu bạc trắng tóc và đánh mất đi hoàn toàn con người của mình. Miu sau đó đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Còn An Di?
-         Từ lúc em nhận được tin nhắn của An Di phía bên kia đến bây giờ, em thấy mình có thay đổi nhiều không?- Tôi hỏi An Di.
-         Khác nhiều chứ! Em nghĩ là vậy. Mà không phải từ khi em nhận được tin nhắn đâu. Mà là từ khi em sang đây lại sau khi đã chịu tang Bảo 3 ngày. Em thấy mình hoàn toàn lạnh lùng. Cái lạnh ấy lan tỏa cả vào đôi bàn tay của em nữa. Cả mặt em. Cả thân thể em. Nhiều lúc lạnh run lên.
-         Nhưng anh nghĩ đó là vì em vừa gặp cú sốc nên thay đổi vậy thôi!
-         Cũng có thể xảy ra điều đó. Tuy nhiên, em vẫn thích cách giải thích rằng con người của em đã bị tách làm 2 nửa rồi. Có! Chắc chắn có một cuộc tách ra trong em.
-         Liệu có một khi nào, trong một ngày đẹp trời, em và phía bên kia sẽ hợp lại làm một không?
-         Em không biết nữa nhưng chắc chắn rằng em đã thôi muốn khóc rồi! Em không muốn hợp nhất để rồi em lại vật vã đau khổ như An Di phía bên kia đâu. Em còn cuộc sống của em. Em còn tương lai của em. Rồi em cũng sẽ yêu một ai đó khác Bảo. Em cũng sẽ có gia đình của em. Dù rằng em còn yêu Bảo đến tận cuối cuộc đời của mình thì em vẫn muốn có một ai đó khác để yêu trong đời thực. Em là vậy, phụ nữ cung Leo luôn là vậy.
-         Em thuộc cung Leo à? Vậy là sắp sinh nhật em rồi đấy nhỉ? Bây giờ là tháng 7 mà? Cung Leo bắt đầu từ 23/7 đến 23/8 mà!
-         Vâng! Em sẽ đón sinh nhật năm nay của em tại đây! Hy vọng nếu có dịp, 5/8 năm nay anh bay sang đây cắt bánh kem cùng em nhé!
-         Nhất định!

5/8/2011

Tôi trở lại Singapore đúng ngày 5/8- sinh nhật của An Di. Tôi lên quán bar Sunrise và đề nghị quán mở bản Little House của Amanda Seyfried.
“…You can catch me
     Don't you run
     Don't you run
     If you live another day
     In this happy little house
     The fire's here to stay

     To light the night
     To help us grow
     To help us grow
     It is not said
     I always know…”
Tôi không biết An Di có còn quanh quất đâu đây không song tôi vẫn muốn được chúc mừng sinh nhật cô. Tới 12h đêm và bước sang ngày 5/8, tôi châm nến lên chiếc bánh gato. Một ngọn gió thổi qua những ngọn nến tắt phụt. Tôi biết An Di đã tới. Quả thật, An Di đã tới.
-         Cảm ơn anh!
Tôi mỉm cười. Nhìn An Di xanh xao lắm.
-         Em thế nào rồi?
An Di không đáp câu hỏi của tôi, cô lại nói sang câu chuyện khác:
-         Anh có tin vào định mệnh không?
Tôi gật đầu. Chẳng phải sao mà tôi là người duy nhất nhìn thấy An Di? Tôi bảo An Di:
-         Định mệnh của anh là sẽ gặp em và giúp em trở về Hà Nội!
An Di lắc đầu:
-         Không chỉ có vậy thôi đâu anh ạ! Nếu em không chết, định mệnh sắp đặt em sẽ gặp anh và trở thành bạn gái của anh. Chính anh chứ không phải là ai khác sẽ giúp em tạm xếp Bảo vào ký ức để sống tiếp những năm tháng còn lại của cuộc đời mình. Là anh. Là anh đấy, Tú ạ!
Tôi ngẩn người. Chẳng thể kìm được những giọt nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt của mình. Tôi tin vào những gì An Di nói. Nếu thời gian quay ngược lại, tôi bước vào phòng 5974 lúc An Di đang tìm kiếm lối thoát bằng những viên thuốc ngủ, có lẽ, tôi sẽ giữ lại được An Di ở lại cuộc đời này. An Di nhìn tôi trìu mến:
-         Anh có tiếc em không?
Tôi gật gật đầu.
An Di cầm tay tôi:
-         Nếu có thể đi cùng em, anh có sẵn sàng không?
Tôi lại gật gật đầu.
An Di đứng dậy dắt tay tôi đi. Chúng tôi đi xuyên qua lớp kính cường lực của quán bar Sunrise. Bên dưới kia, một góc rất giống một đoạn Hà Nội. Một ngọn gió ngược chiều quất vào mặt tôi khiến tôi bừng tỉnh. Là mơ hay là thực? Những ngọn nến đã lụi tàn. Tôi đứng dậy và trở về phòng 5974. Ở đó, tôi có một khoảng trống cần được lấp đầy…

Phản Chiếu - Hoàng Anh Tú

21.3.16
TIN NHẮN GỬI TỪ CHÍNH MÌNH

Bắt đầu bằng một tin nhắn kỳ lạ. Lúc ấy chừng 11h đêm, Di đang ngồi ở bar Sunrise. Một mình. Tin nhắn không biết đến từ lúc nào vì phần thời gian gửi chỉ toàn dãy số 0. 00h00- 00/00/00. Cả số điện thoại đã gửi tin nhắn vào máy của Di cũng kỳ lạ: Đúng số máy của Di. Như thể Di tự gửi cho chính bản thân mình vậy. Lúc ấy chừng 11h đêm. Quán đã thưa vắng khách. Ngoài trời mưa nhỏ. Ca sỹ cũng đã về. Quán chơi nhạc tự động. Bản I Don’t Belive You của Pink.
“…I don't mind it
I still don't mind at all
It's like one of those bad dreams when you can't wake up
Looks like you've given up, you've had enough
But I want more no I won't stop
'cause I just know you'll come around... right?...”
Di cầm máy điện thoại lên xem mà miệng còn lẩm nhẩm theo ca từ và chất giọng khàn khàn mà da diết của Pink. Di chỉ thực sự khựng lại khi thấy thời gian gửi và số điện thoại người gửi. Nội dung tin nhắn chỉ vỏn vẹn: “Có thể chat SMS được không?”
          Quán bar Sunrise nằm trên tầng 25 khách sạn mà Di đang ở. Từ góc ngồi của Di, qua những tấm kính cường lực, một khoảng không gian phía dưới đường nhìn rất giống một đoạn đường Hà Nội. Những dải cây cổ thụ xanh mướt, những con đường nhỏ với ngọn đèn đường vàng ấm. Trời lại đang mưa nữa. Từ hồi phát hiện ra góc ngồi này, tối nào Di cũng lên đây và ngồi lại chính chỗ này. Để nhớ Hà Nội. Và nhớ anh. Phải, nhớ anh nhiều hơn. Khóa học về truyền thông của Di kéo dài 3 tháng. Tạm biệt anh, tạm biệt Hà Nội trong 3 tháng quả là một khoảng thời gian khắc nghiệt với Di. Trong suốt những ngày đầu sang bên này, không ngày nào là Di không vật vã với nỗi nhớ. Nhớ những vỉa hè nghẹn hương hoa sữa, bồng bềnh những ngày tháng 5 lá vàng rơi đầy đường, tháng 6 mưa suốt hay những ngày Đông se sắt lạnh cay xè mắt. Nhớ bàn tay anh ấm sực bao trọn bàn tay nhỏ bé của Di. Và bật lên câu thơ Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái- Nhỏ như tay em trong tay anh. Nhớ đến buốt ngực những quán vỉa hè hai đứa ngồi buổi chiều muộn. Khóa học mới được 7 ngày thì Di hay tin anh gặp tai nạn. Trước đó chừng nửa tiếng, anh còn nhắn cho Di. Tin nhắn ấy Di vẫn giữ trong máy đây này. Anh nhắn “Anh nhớ em phát điên lên này, Di ơi!”. Nửa tiếng sau, anh bị tai nạn. Lúc đó, Di cũng đang ngồi ở chính quán bar Sunrise này. Di đang nghe bài hát I Don’t Belive You của Pink. Những người chứng kiến vụ tai nạn đã lấy máy điện thoại của anh. Và họ đã gọi tới cuộc gọi gần nhất trong máy còn lưu: Cho Di. Lúc đó, Di còn đủ bình tĩnh để gọi về cho em gái của anh để báo tin. Nhưng sau đó, Di không còn nhớ gì nữa. Chỉ biết khi Di tỉnh dậy thì đã thấy cả bố và mẹ mình. Họ bay sang đây vì biết Di sẽ sốc lắm khi nghe tin bạn trai tai nạn. Họ đưa Di về dự đám tang của anh. Sau lễ cúng 3 ngày của anh, Di lại bay trở lại để hoàn tất khóa học. Dù Di biết mình sẽ chẳng thể tập trung mà học cho được. Nhưng Di vẫn muốn đi. Vì Di biết còn ở lại đó một ngày là một ngày trái tim Di bị vắt kiệt, bị cào xé. Di như kẻ mất hồn. Vật vờ. Lủi thủi. Không trò chuyện. Không tiếp xúc với ai. Di tê liệt hoàn toàn khả năng giao tiếp. Di đi đi về về như một cái bóng. Và cả chiếc điện thoại này nữa, không còn anh, nó câm bặt. Nhưng Di vẫn giữ nó. Bởi nó gắn liền với anh, với tình yêu của Di. Cho đến hôm nay, một tin nhắn kỳ lạ tới.
 “Được! Tự giới thiệu đi”.
Di soạn tin nhắn trả lời và bấm send. Reply ngay trên tin nhắn đó và tò mò không biết thế nào bởi tin nhắn đó được gửi từ chính số điện thoại của Di mà. Chưa đầy một phút, chính xác là 20 giây sau khi gửi và một giây sau khi có report báo hiệu tin đã gửi thành công, máy của Di đã báo có tin nhắn mới
“Mình là Di. An Di”.
Di giật mình. Liệu có phải một ai đó đang trêu chọc cô không? Bởi quả thật, Di tên đầy đủ là An Di.
“Đừng đùa nữa! Nói thật đi rồi sẽ chat. Bằng không thì thôi”
Lại cũng chưa đầy 20 giây. Thậm chí còn nhanh hơn. Tin đáp lại:
“Mình nói thật. Mình là An Di đang ở Việt Nam. Chính xác là Hà Nội. Chính xác hơn nữa là tại quán mà bạn sẽ nghĩ ra ngay khi đọc tin này”
Di nghĩ đến quán Amor.
Tin nhắn tới:
“Chính xác đấy! Amor. Tầng 2. Phòng ngoài. Bàn sát tường. Và đang nhớ da diết lần đầu tiên gặp Bảo ở đó”
Di muốn rớt máy điện thoại.

QUÁN BAR SUNRISE- SINGAPORE- HIỆN TẠI

-          Điều đó thật kỳ lạ phải không, anh Tú?
Di dừng câu chuyện và cầm ly nước lên nhấp một ngụm nhỏ. Di đúng chất thiếu nữ Hà Nội cổ. Mong manh như sương khói. Tưởng chừng như tôi có thể nhìn xuyên qua Di vậy. Cô đẹp. Một vẻ đẹp như sương sớm vậy. Mỉm cười với Di, tôi đáp:
-         Cũng có thể làm được điều đó nếu như anh gửi tin cho Di từ trên mạng. Điều đó cũng có thể lý giải được việc anh ta hoặc cô ta sử dụng bàn phím máy tính nên mới có thể trả lời nhanh như vậy.
-         Nhưng tại sao cô ta biết em đang nghĩ đến quán Amor? Và lại còn biết tường tận bàn nào.
-         Chuyện này cũng có thể giải thích rằng cô ta hoặc anh ta là người rất thân với Di nên biết được tường tận việc Di sang Singapore để khuây khỏa sau khi Bảo mất. Và họ cũng biết chuyện Di với Bảo gặp nhau lúc nào, ở đâu.
-         Không anh Tú ạ, em thì vẫn tin cô ấy có thật. Thậm chí đã có lúc em còn nghĩ cô ta là một phần trong em đang mắc kẹt ở trong chính chiếc điện thoại này. Nếu anh Tú biết, chiếc điện thoại này chính là chiếc điện thoại chứng nhân tình yêu của em và Bảo. Em đã mua nó đúng ngày quen Bảo và tin nhắn đầu tiên em nhận được là từ Bảo.
-         Anh không cho là vậy, nhưng thôi, Di có thể kể tiếp không?
Di gật đầu. Cô ngồi ngay ngắn lại và tiếp tục câu chuyện. Một câu chuyện của chính cô nhưng để khách quan, Di đứng từ ngoài nhìn vào và kể lại. Là tôi nghĩ thế.

MỘT AN DI KHÁC

Quán bar Sunrise. Lúc ấy cũng đã là 12h rồi. Những người phục vụ đã về hết. Có lẽ vì chỗ ngồi của Di hơi khuất nên họ đã không nhìn thấy Di và tưởng Di đã rời quán. Hoặc cũng có thể họ biết Di là khách quen nên không ai có ý kiến nếu Di vẫn tiếp tục muốn ngồi lại. Là gì đi nữa thì quán bar cũng đã không còn ai. Ánh sáng được hắt vào chỗ ngồi của Di là từ dàn đèn trang trí tòa nhà. Ánh sáng vừa đủ để Di không cảm thấy bị lạc lõng. Chiếc điện thoại trên tay và nước mắt chực chảy trong khóe mắt. Di nhớ Bảo. Cồn cào nhớ.
“Bạn là ai? Sao bạn biết điều ấy? Bạn đừng làm tớ đau khổ nữa được không? Đừng lôi Bảo ra đùa cợt tớ nữa. Tớ van cậu đấy!”
“Mình không dối bạn. Mình cũng đau đớn như bạn thôi. Tin mình đi. Trái tim của mình cũng đang thắt lên như trái tim của bạn đây này. Mình và bạn là một. Chỉ khác, mình đang ở Việt Nam. Còn bạn đang ở Singapore. Bạn chạy trốn nỗi đau mất mát. Còn mình cố gắng đối diện với những nỗi đau mất mát. Chỉ vậy thôi.”
“Nếu cậu là tớ, cậu hãy chứng minh đi”
“Mình đang mặc chiếc váy Gucci có chân váy màu cam mà có một lần Bảo đã lỡ đánh rớt vài giọt cà phê vào, bạn nhớ không, An Di?”
“Không thể nào! Bởi tớ đang mặc nó trên người kia mà?”
“Tất nhiên rồi! Bởi bạn với mình là một mà. Bạn mặc bộ nào thì mình mặc bộ ấy. Ngay cả khi bạn đang bấu tay vào đùi thì mình cũng cảm nhận được cái đau ấy”
Di lạnh toát người. Quả thật, cô đang bấu chặt những ngón tay vào đùi mình. Di nhìn lướt quanh quán bar để chắc chắn không còn ai xung quanh, rồi cô nhè nhẹ luồn tay vào ngực mình, cô cào nhẹ vào bên ngực trái của mình. Ngay lập tức tin nhắn đến.
“Bạn làm xước ngực mình rồi đấy!”
Đến lúc này thì Di hoảng loạn thực sự. Cô nhìn xung quanh. Quán bar vắng lặng. Nhưng cảm giác lúc này của Di như thể đâu đó có rất nhiều những ánh nhìn. Cứ như thể từ một tòa cao ốc khác, ai đó đang dùng ống nhòm để nhìn Di. Hoặc đâu đó trong chính quán bar này, có một cái camera nào đó. Những tấm kính cường lực bao quanh quán bar phản chiếu hình ảnh của Di. Như thể, mọi hình ảnh phản chiếu ấy đều rất khác so với hình ảnh thực. Rất nhiều An Di với rất nhiều ánh mắt và tâm trạng khác nhau đang tập trung nhìn vào cô- An Di thực.

QUÁN BAR SUNRISE- SINGAPORE- HIỆN TẠI

-         Rồi sao nữa?- Tôi bắt đầu bị câu chuyện của Di cuốn hút.
-         Em bỏ chạy ra khỏi quán bar ấy. Cái cảm giác lúc đó thật đáng sợ anh Tú ạ!
-         Phải! Anh nghe thôi cũng đã sởn gai ốc lên đây này!- Tôi thú nhận mà không cần phải xấu hổ.
-         Em thề với anh là ít nhất 8 hình ảnh phản chiếu của em với 8 cái nhìn khác nhau, 8 thái độ khác nhau. Thậm chí em còn thấy một trong số đó vẫn còn ngồi nguyên ở trong tấm kính phản chiếu cái bàn góc em đã ngồi. Mặc dù lúc đó là em đã đứng dậy rồi đấy nhé!
-         Có thể nào là do lúc đó Di đang hoảng loạn nên mới nhìn ra như vậy không?
-         Là chính em đấy anh ơi! Chẳng ai lại đi sợ chính bóng của mình trong gương cả.
-         Rồi sao nữa, Di kể tiếp đi em?
-         Vâng, lúc đó em chạy ra thang máy. Bấm thang máy về tầng 5, phòng của em.
Di kể lại bằng giọng hoảng loạn thực sự như thể mọi thứ vừa diễn ra vậy. Điều đó khiến cho tôi cảm thấy khẩn trương vô cùng. Cũng chính trong quán bar Sunrise này, 80 ngày trước, sự kiện ly kỳ đó đã xảy ra với An Di. Chỉ nghe thôi mà tôi đã thấy ớn lạnh. Giờ này, quán bar Sunrise cũng rất vắng khách. Hình như chỉ có tôi với An Di thì phải. Bởi góc này khuất nên tôi chẳng nhìn thấy ai.

ĐỐI DIỆN VÀ PHẢN CHIẾU

Thang máy. Khi bạn đang hoảng sợ, tốt nhất đừng bước vào thang máy. Bởi cái không gian hộp ấy có thể gia tăng nỗi sợ của bạn. Nhưng lúc đó, Di hoàn toàn không còn chọn lựa nào khác. Cô bỏ chạy ra khỏi quán bar. Bấm thang máy. Và mọi chuyện trở nên đáng sợ hơn. Ngay trong thang máy.
“Bạn sợ ư? Bạn sợ chính bản thân mình ư?”
Di ném vội chiếc điện thoại xuống đất ngay sau khi đọc xong tin nhắn đó. Nhưng rồi có một sức mạnh khiến cô lại cúi xuống nhặt máy điện thoại lên. Là Bảo. Chiếc điện thoại này Di mua nó đúng ngày cô gặp Bảo. Và Bảo là người đầu tiên nhắn tin cho Di. Chiếc máy này đi cùng mối tình của Di và Bảo. Trong máy hiện còn chứa đến hơn 4,000 tin nhắn giữa Di và Bảo. Cái tin nhắn cuối cùng trước khi Bảo mất cũng vẫn được lưu giữ cẩn thận.
“Đừng bao giờ vứt chiếc máy điện thoại này đi vì nó quan trọng với CHÚNG TA, Di ạ!”
Di vô thức gật gật đầu. Và Di càng kinh hãi hơn khi thấy trong tấm gương phòng thang máy, hình ảnh phản chiếu của Di không gật gật đầu như Di. Trái lại, hình ảnh ấy lại nhìn Di như thể hài lòng với cái gật đầu ấy của Di vậy. Di đưa tay lên vuốt tấm gương. Trong gương, Di kia cũng đưa tay lên. Hai bàn tay chạm vào nhau. Hơi lạnh của tấm gương truyền qua tay Di và luồn lách từ tay vòng qua sống lưng Di. Lạnh toát. Di thả tay xuống. Hình ảnh trong gương cũng thả tay xuống. Nhưng có vẻ chậm hơn. Di làm bộ vô tình, hơi choãi chân. Trong gương, Di kia cũng choãi chân. Thang máy dừng lại ở tầng 5. Di thở phào nhẹ nhõm nhưng rồi lại ớn lạnh. Di choãi chân về bên phải. Trong gương, Di kia cũng choãi chân về bên phải. Mà lẽ ra, theo nguyên lý phản chiếu, phải là ngược lại mới đúng. Di ù té chạy.
Hành lang hun hút. Tấm thảm hành lang đỏ rực dưới ánh đèn led trắng. Cuối hành lang, Di khựng lại khi thấy hình ảnh của Di đang phản chiếu lại. Cuối hành lang, một tấm gương lớn. Di líu ríu chân tay. Vội vã tra khóa vào ổ. Vừa tra khóa vừa liếc nhìn. Hình ảnh của Di từ cuối hành lang không giống Di. Hình ảnh phản chiếu chỉ là Di kia đang đứng lặng đi nhìn Di. Tin nhắn tới
“Hãy bình tĩnh lại! CHÚNG TA là một kia mà. Mình sẽ chờ khi bạn hoàn toàn bình tĩnh chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. Chúc ngủ ngon, An Di”
Di đổ vật xuống giường.  

QUÁN BAR SUNRISE- SINGAPORE HIỆN TẠI

-         Đó quả là một đêm dài với em, Di nhỉ?- Tôi khẽ đặt tay lên tay Di. Khuôn mặt của cô hiện giờ dù chỉ là kể lại, cũng đầy vẻ hốt hoảng.
-         Không anh ạ, trái lại, em đổ vật ra giường và cũng chỉ chừng chưa đầy 15 phút, em ngủ ngay. Mà rõ ràng là ngủ rất ngon í!.
-         Ngủ luôn? Có lẽ là do em quá mệt! Sau những hoảng sợ và căng thẳng thần kinh như vậy, nhất định sẽ ngủ rất say!
-         Có lẽ là vậy!
Di im lặng. Đôi mắt cô mông lung nhìn ra phía ngoài. Tôi cũng chẳng tiện hỏi thêm dù đang rất tò mò muốn biết câu chuyện sau đó sẽ tiến triển đến đâu. Quán đang chơi bản Little House của Amanda Seyfried. Mỗi lần nghe bản này tôi lại nhớ đến bộ phim Dear Johnđoạn Amanda Seyfried ôm đàn ghi ta và hát cho John, bạn trai của cô nghe.
“…You can catch me
<p>Don't you run</p><p>Don't you run</p><p>If you live another day</p><p>In this happy little house</p>The fire's here to stay

<p>To light the night</p><p>To help us grow</p><p>To help us grow</p><p>It is not said</p>
I always know…”

Di đột ngột bảo:
-         Ngày xưa, em với Bảo đã từng xem đi xem lại bộ phim này. Dear John, anh nhỉ?
Tôi gật đầu. Di lẩm nhẩm hát theo. Một lúc, như chợt nhớ ra, cô hỏi tôi:
-         Anh Tú ở Sing đến bao giờ về?
Tôi đáp:
-         Anh sẽ bay chuyến sáng mai. Bay thẳng về Hà Nội.
Di bỗng cầm tay tôi:
-         Anh Tú giúp em một điều được không?
Tôi gật đầu. Di bảo:
-         Giúp em sang thắp nén nhang cho anh Bảo. Ngày mai, 15/7 là tròn 100 ngày của anh ấy.
-         Vậy là Di không về?
-         Nào phải em không muốn về. Chỉ là…

KHÔNG THỂ TRỞ VỀ

Di không biết mình đã ngủ bao lâu nữa. Chỉ biết khi tỉnh lại thì đồng hồ trong phòng đã chỉ 11h đêm. Có gần chục tin nhắn trong máy điện thoại. Là của An Di từ Hà Nội gửi. Những tin nhắn nối nhau thành một tin nhắn dài:
“CHÚNG TA là hai nửa trong cùng một thân xác. CHÚNG TA bị tách rời nhau kể từ sau khi Bảo mất. Nó giống như Miu trong Người tình Sputnik của Haruki Murakami mà CHÚNG TA đã đọc khi CHÚNG TA là một thể thống nhất vậy. Bạn hẳn còn nhớ đoạn Miu ở trên vòng đu quay dùng ống nhòm nhìn về phía căn phòng thuê của mình chứ? Miu đã nhìn thấy chính bản thân chị ta đang ở trong căn phòng ấy. Và từ đó, Miu không còn phân định nổi Miu trên đu quay và Miu trong căn phòng kia ai là Miu thật và ai chỉ là một phản chiếu của Miu thật nữa. CHÚNG TA cũng vậy. Ngày bạn bay sang Sing, mình đã nhìn thấy bạn. Mình đã từng rất sốc khi phát hiện ra điều này. Và phải đến hôm nay, sau 10 ngày, mình mới bình tĩnh lại để nhắn tin cho bạn. Mình muốn bạn biết rằng CHÚNG TA đã tách làm hai nửa. Một nửa An Di trốn tại Singapore cho chính bản thân mình, vì tương lai của chính mình. Còn một nửa khác của An Di vẫn đang sống ở Hà Nội. Vật vã mỗi ngày. Bạn phải hiểu rằng mình đã nhiều lần không còn muốn sống. Mình đã nhiều ngày lang thang qua khắp những con đường mà ngày xưa chúng ta đã từng đi qua. Cùng với Bảo. Mình đã khóc cạn hết nước mắt rồi. Mình biết, rồi một ngày u ám nào đó, mình sẽ tìm đường đến với Bảo. Bạn yên tâm, mình chết không có nghĩa là bạn chết. Nếu bạn không về Hà Nội trước khi mình ra đi, bạn sẽ còn sống. Bởi số phận đã bắt CHÚNG TA một trong hai sẽ phải biến mất trên thế gian này. Mình sẽ đi thay bạn. Bạn đừng tìm cách về Hà Nội lúc này, khi mình còn ở đây. Bởi nếu bạn về, cả hai CHÚNG TA đều không thể cùng tồn tại được nữa. Khi mà hai nửa CHÚNG TA chạm mặt nhau, chắc chắn, đó sẽ là điều khủng khiếp. Vô cùng khủng khiếp. Mình không bao giờ để cho chuyện đó xảy ra. Hãy ở lại. Hãy ngồi ở quán bar Sunrise. Rồi mình sẽ báo cho bạn ngày bạn được về. Xin đừng giận và hãy tin vào mình.”

QUÁN BAR SUNRISE- SINGAPORE- HIỆN TẠI

-         Anh chẳng tin!- Tôi nói ngay sau khi Di ngừng lại.
-         Không! Anh không phải là em nên anh nghĩ vậy thôi. Em thì tin. Bởi em đã từng đọc Người tình Sputnik của Haruki Murakami rồi. Quả thực là có chuyện ấy đấy anh Tú ạ! Nó không thể giải thích nổi đâu. Một cái tôi ở phía bên này: Singapore đang ngồi với anh và kể cho anh nghe câu chuyện này. Và một cái tôi ở phía bên kia: Hà Nội, có lẽ đang ngồi ở một quán nào đó nhớ thương Bảo.
-         Nếu quả thật có như vậy, anh hứa sẽ tìm đến An Di phía bên kia để hỏi cho ra lẽ!
-         Cũng được thôi! Nhưng anh Tú ạ, có một điều khiến em rất hoang mang. Và điều đó mới thực sự khiến em trong suốt 80 ngày qua không dám nghĩ đến chuyện bay về Hà Nội.
-         Đó là điều gì?
-         Anh có thể cho là em bị bệnh tâm thần phân liệt hay đại loại một thứ bệnh nào đó tương tự, nhưng em rất sợ khi em phát hiện ra An Di phía bên này là An Di ảo. Một An Di không có thật. Một An Di chỉ là linh hồn mắc kẹt. Còn thể xác An Di thực sự đang sống và hít thở lại chính là An Di phía bên kia- Hà Nội.
-         Anh vẫn đang chạm được vào Di đấy thôi! Thế nên, anh nghĩ An Di phía bên kia mới chính là một An Di mắc kẹt.
-         Em cũng không biết nữa.
-         Anh dám chắc đấy!
-         Anh không biết đâu, bởi từ lúc em sang đây, anh là người đầu tiên em trò chuyện.
-         Thế những ngày qua em…?
-         Em như một con bé chết rồi ấy mà! Em bỗng trở nên ngại tiếp xúc. Em còn tưởng em bị tê liệt khả năng giao tiếp nữa kìa.
-         Vậy tại sao vừa gặp anh em đã trò chuyện?
-         Em không biết nữa. Chỉ biết rằng khi anh bước vào phòng của em, em bỗng cảm thấy mình tràn trề sinh khí trở lại. Nó giống như thế nào ý nhỉ? À phải rồi, nó giống như anh đang ốm liệt giường bỗng sớm mai tỉnh giấc thấy mình bỗng hoàn toàn khỏe mạnh vậy.
-         Thảo nào khi anh vào nhầm phòng, em đã không hốt hoảng thì chớ lại còn vui vẻ ra mặt.
-         Phải đấy anh ạ! Vừa thấy anh, em bỗng như vớ được cái phao cứu sinh vậy. Mọi cảm giác trở nên sống động. Tự nhiên em thèm đến thắt ruột được kể cho anh nghe, được nói tất cả những gì em đang giữ trong lòng. Cảm giác đó rất kỳ lạ anh ạ!
Tôi gật đầu. Nhìn Di tươi tắn trở lại chứ không u ám như khi kể câu chuyện của cô, tôi tin vào những định mệnh như vậy. Lúc gã tiếp tân đưa tôi chìa khóa phòng 5974, phòng của An Di, gã có vẻ ái ngại và rụt rè không dám chắc. Tôi còn nghĩ chắc đó là một căn phòng rất tệ nên gã ái ngại khi phải cho tôi vào phòng đó. Nhưng hóa ra đó chỉ là vì gã lãng đãng quá, quên mất rằng phòng đó đã được công ty của An Di thuê dài hạn cho cô. Cái kiểu nhớ nhớ quên quên của tụi tiếp tân thật đáng trách. Khi tôi bước vào phòng và phát hiện ra An Di, tôi lúng túng thật sự. Định bụng xuống mắng cho gã tiếp tân một trận. Nhưng rồi An Di đã kéo tôi lại. Cái vẻ mặt ngỡ ngàng rồi mừng rỡ của An Di lúc ấy thật đáng yêu. Chính cô đề nghị ở chung phòng với tôi dù đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
-         Này, lúc đó em không sợ nửa đêm anh mò sang giường em à?
-         Không! Em cảm thấy rất tin tưởng anh.
-         Chời chời, em nhìn anh mà nói em tin tưởng anh khác gì em bảo anh- giống- một- gã- gay. Chỉ thích đàn ông- tuyệt đối an toàn với chị em phụ nữ?
-         Hahaha…Không! Anh ổn mà! Tin em đi! Các bà các cô tuổi sồn sồn cực thích anh đấy!
-         Em đừng dìm hàng anh vậy chứ, An Di!
Cô cười phớ lớ. Nhìn Di, quả thật tim tôi cũng rung rinh. Có lẽ, một ngày đẹp trời nào đó, tôi sẽ viết một teenstory về những ngày tôi với Di ở chung một phòng. Đó sẽ là một câu chuyện rất đẹp. Như đoạn đầu của phim Dear John vậy.
-         Anh Tú hứa với Di chuyện Di nhờ giúp nhé!
-         Được! Anh hứa! Và anh cũng sẽ tìm An Di phía bên kia.
-         Tùy anh thôi! Nếu anh gặp An Di phía bên kia thì cho em gửi lời chào đến cô ấy. Giá như em có thể ngồi đối diện với một nửa của mình. Có lẽ, đó sẽ là một buổi trò chuyện rất tuyệt. Chúng em sẽ có thể thành thật mọi điều với nhau về chính bản thân mình.
-         Anh cũng nghĩ vậy! Nếu là anh, anh cũng sẽ làm như vậy: Ngồi đối diện với một nửa của mình để tự vấn lại chính bản thân. Nhưng tưởng tượng ra cảnh ấy, thú thật là cũng hãi phết đấy, em nhỉ?
Di không đáp. Cô lại như mơ màng đi đâu đó. Tôi cũng im lặng. Quán đã vắng tanh. Từ góc quán này nhìn ra, quả thật, góc phố bên dưới giống một đoạn Hà Nội thật

TRỞ VỀ HÀ NỘI

Sáng 15/7, tôi rời khỏi khách sạn Sunrise. Người quản lý khách sạn xin lỗi tôi về việc gã tiếp tân đã đưa tôi vào ở trong căn phòng 5974. Tiếng Anh của tôi vốn kém, lại thêm cái thứ tiếng Anh giọng Singapore khiến tôi ù ù cạc cạc. Chỉ biết rằng đại ý ông ta xin lỗi và miễn phí hoàn toàn tiền thuê phòng của tôi trong 4 ngày lưu trú tại đấy. Thôi, tôi chỉ cần biết vậy là đủ. Tôi cũng chẳng nói gì thêm chỉ cảm ơn ông ta và ra xe để tới sân bay. Tôi không chào tạm biệt An Di được vì cô đã lên lớp học từ sớm. Thế nên tôi chỉ để lại mảnh giấy ghi vội lời tạm biệt và hẹn sẽ gọi điện lại cho cô sau khi về Hà Nội. Muốn viết thêm một chút những lời tình cảm song nghĩ thế nào lại thôi. Đôi khi, trái tim người vốn chật hẹp. Nếu một ai đó chưa ra thì người khác làm sao có thể vào? Tốt nhất là hãy để một ngày đẹp trời nào đó, khi trái tim của cô ấy đủ rộng trở lại, tôi sẽ bước vào.
Hà Nội đón tôi bằng cái nắng gay gắt. Từ Nội Bài vào nội đô mất hơn 3 tiếng kể cả kẹt xe. Tôi về qua nhà cất đồ đạc, tắm rửa và ăn mặc chỉnh tề. Tôi thực hiện lời hứa với An Di: Tới nhà Bảo và thắp cho anh ta một nén nhang. Nếu quả thật có An Di phía bên kia tôi chắc sẽ gặp cô ấy tại nhà Bảo. 100 ngày của người đã khuất được gọi là lễ tốt khốc. Có nghĩa là lễ thôi khóc. Nghe các cụ nói thì sau 100 ngày, vong của người chết mới thực sự rời khỏi. Chứ trong vòng 100 ngày, hồn người chết vẫn phảng phất và luẩn quẩn trong nhà hoặc ở chính nơi họ đã tử nạn. Hồi xưa, khi còn viết truyện ma trên Hoa Học Trò, tôi vẫn thường đọc khá nhiều những câu chuyện như thế này. Rằng ngoài điện trường vật lý đã được ứng dụng trong thực tiễn, còn có điện trường sinh học. Những cá thể có cùng tần số cảm ứng trong điện trường sinh học, mặc dầu ở cách xa nhau rất xa vẫn nhận được những nguồn thông tin của nhau. Các nhà khoa học đã vận dụng những phát triển đó để giải thích về điềm, về giấc mơ, về những biểu hiện tâm, sinh lý bất thường khi thân nhân (có thể cách nhau rất xa về không gian) có cùng tần số điện trường sinh học có sự biến bất thường. Người ta bảo chết là hết. Nhưng, chết chưa phải là đã hết khi người chết còn tồn tại trong tâm trí người sống. Sau khi chết, tim ngừng đập, máu ngừng chảy, thần kinh cảm giác ngừng hoạt động, vỏ não chưa bị huỷ, xung quanh hiện trường phát từ não vẫn chưa ngừng phát sóng. Lớp đất dày không ngăn được sóng điện vật lý hay sóng điện sinh học. Cá thể sống có tần số điện trường sinh học tương ứng vẫn tiếp nhận được tín hiệu, do đó hiện tượng báo mộng chưa hẳn là vu vơ, không đáng tin. Phải chăng vì lẽ đó mà các cụ cho rằng âm hồn còn phảng phất, chưa siêu thoát.
Nhà Bảo làm lễ 100 ngày cho Bảo cũng lớn. Tôi vào thắp nén nhang cho Bảo. Nhìn bức ảnh của cậu ta mà tôi rưng rưng. Cậu ta thật trẻ. Chợt thấy cuộc sống này quá mong manh. Chắp tay thì thầm: Bảo ạ! Cậu an yên nhé! Ở một nơi xa, hãy phù hộ cho sức khỏe và tương lai của An Di. Cô ấy chưa bao giờ ngừng yêu cậu. Chắc chắn. Suốt cả cuộc đời của cô ấy. Ngay cả nếu cô ấy có yêu và lập gia đình với một ai khác thì cậu vẫn mãi mãi ngự trị trong trái tim của cô ấy.
Mẹ của Bảo, đôi mắt hõm sâu vì khóc thương con trai, cảm ơn tôi.
-         Cháu là bạn học cùng Bảo hay làm chung cơ quan với Bảo?
Tôi đáp:
-         Dạ, cháu là bạn của An Di.
Mẹ Bảo bật khóc:
-         Ừ, ừ… cháu qua nhà An Di chưa? Nếu cháu chưa qua thì chốc đi cùng xe với nhà bác. Chốc bác cũng phải sang nhà bên ấy thắp nén nhang cho An Di. Bác với mẹ của con bé đang tính chọn ngày và mời thầy về tổ chức lễ cưới cho vong của hai đứa đoàn tụ.
Tôi choáng váng. Cố gắng vịn tay vào chiếc bàn bên cạnh để khỏi ngã và lắp bắp:
-         An Di… An Di không phải đang ở bên Singapore ư?
Mẹ của Bảo khựng lại:
-         Cháu vẫn chưa biết ư? An Di đã mất đúng ngày Bảo tai nạn. Mất bên Singapore ngay sau khi nhận tin Bảo mất. Con bé nghe tin Bảo mất đã uống thuốc ngủ quá liều ngay trong phòng của khách sạn. Phải 3 ngày sau bố mẹ con bé mới biết tin và sang bên ấy mang xác về.
Tôi thấy trời đất quay cuồng. Và hình như tôi mắc kẹt lại trong nụ cười rạng rỡ của An Di buổi trò chuyện tối qua…