Gửi cậu và những chiều ướt nắng...
Tôi ngồi im một góc canteen, đếm từng hạt trân châu trong cốc trà sữa thầm thì: “nói, không nói, nói, không nói, nói…”
Tại khoảng sân cách đấy một tầm mắt, cậu ấy đang chơi bóng rổ. Không có cái dáng thật sporty của dân chuyên nghiệp nhưng ngắm cậu tập luyện với trái bóng cam, bạn sẽ thấy sự quyến rũ toát ra từ niềm đam mê của cậu ấy. Không vận đồ bóng rổ, cậu mặc chemise trắng, jeans đen và Converse trắng đen chơi bóng. Những gam màu đơn giản ấy đem lại cho cậu một sức hút dịu dàng.
Đây chẳng phải lần đầu tiên tôi cảm thấy sức hút ấy. Nhưng sẽ là một trong những lần cuối cùng. Hai tuần nữa là hết năm học. Chỉ còn hai tuần cho những buổi chiều ngồi ngóng ra sân bóng rổ và dõi mắt theo cậu bạn luôn mải mê một mình với trái bóng. Chỉ còn hai tuần để nói những gì muốn nói. Ừ nhỉ, hay là nói!?
Hai lớp học nằm vuông góc trong dãy hành lang hình chữ nhật cạnh những tán phượng xanh rì. Chỉ cần ngồi im một chỗ và nhìn chếch sang, tôi đã có thể thấy cậu đang cặm cụi với quyển từ điển dày cộp, hí hoáy vẽ biểu đồ Địa, hay toe toét giảng cho cô bạn ngồi cạnh một câu phương trình dao động. Có một đôi lúc thôi, ngẩng lên và bắt gặp ánh nhìn từ hành lang vuông góc, cậu vẫy tay và cười. Như nắng tỏa mênh mang. Chỉ như thế đã đủ để tôi vui suốt cả một ngày.
Trường rộng, nhưng thoáng đủ để chỉ cần đứng ở góc hành lang chéo nhau ấy cũng có thể thấy cậu chạy sang lớp Văn mỉm cười với bạn này, chạy sang lớp Pháp nhiệt tình xách đồ hộ bạn kia. Lăng xăng khắp nơi, ngọt ngào với tất cả mọi người, thế giới của cậu chứa đựng toàn những điều hay ho. Thế giới mà tôi luôn ngắm nhìn từ xa, rồi giật mình nhận ra rằng mình là một khán giả truyền hình đầy háo hức, thích thú.
Cứ như thế, một ngày 5 tiết, một tuần 6 ngày, tôi vui vẻ và hài lòng với những cái vẫy tay rất vội ở chân cầu thang, với một vài viên kẹo cậu đưa cho lúc hai đứa chạm mặt ở canteen, với những buổi chiều bóng rổ…
Nhưng bây giờ, khi cái cảm giác tất cả những niềm vui bé xíu ấy cũng sắp không còn nữa ngày một gần, thì tôi bắt đầu nghĩ xem có nên nói cho cậu biết những gì mình đang cảm thấy hay không. Để cậu cùng biết, cùng trân trọng, cùng ghi nhớ. Để cái cảm giác ấy sẽ không bị trôi đi trong quên lãng. Và để tôi có một cơ hội cho riêng mình.
Vì rất có thể sau tuổi 17, những buổi chiều lấp lánh nắng trên sân bóng rổ sẽ mờ dần, rồi tắt hẳn. Rất có thể một ngày nào đấy, sớm thôi, tôi sẽ không còn hình dung được rằng mình đã từng mong chờ những buổi chiều đến thế nào, sẽ quên mất converse trắng đen, quên mất hành lang vuông góc…
Tôi còn mông lung nghĩ ngợi, cậu đã chạy đến, đập đập quả bóng xuống đất:
– Hey ấy, chưa về à?
– Ừ, tớ chưa – Tôi ngẩng lên cười tít mắt: – À này thế thi cử thế nào rồi. Ấy học nhiều lắm hay sao ý, chẳng bao giờ tớ thấy nick ấy sáng luôn!
– Đâu, tớ cũng onl suốt đấy. Chắc là tại không trùng giờ thôi.
Blah blah blah. Như hàng trăm lần trước, rất hay là dù bí mật tương tư anh chàng này đến mấy, tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy ngượng ngùng khi nói chuyện. Tự nhiên tôi bật cười nghĩ, nếu bây giờ phải nói ra, chắc tôi cũng không thấy khó khăn gì nếu đứng trước mặt cậu, rành rọt: “Tớ yêu quý ấy từ lâu lắm rồi, ấy không biết thôi, chứ một cuộc phone với ấy cũng làm tớ vui hàng tuần liền ý, hay là mấy lúc ấy mess off ý, tớ save tất cả lại đấy”. Rõ ràng là tôi không ngại, không xấu hổ, không “làm cao”. Chỉ là có một cái gì đấy – không giải thích được nhưng rất rõ – ngăn tôi lại, không cho tôi chạy đến sân bóng rổ, kéo tay cậu và nói rằng dù cậu tập mãi không được một cú 3 điểm, thì tôi cũng vẫn thích xem cậu chơi, ” vì tớ thật sự rất quan tâm đến ấy”
***
“Alô mày, lap tao bị virus nặng quá không khởi động được nữa rồi mày ơi. Qua xem hộ tao với!”.
“Okie 30′ nữa xuống mở cửa cho tao”
***
Quân nhét đĩa hệ thống vào ổ: “Ai bảo mày down một đống các thứ trên mạng về mà chả chịu chạy anti-virus. Cài lại thế này có khi mất hết các files trong máy đấy. Cho từ giờ mày chừa đi nhé”.
Rồi quay sang thấy mặt tôi méo xệch, Quân phì cười: “Thôi đền bù cho mày cái soft anti-virus tử tế, với cả có cái phần mềm này hay lắm. Tao đang chạy thử ở máy nhà tao, mang sang cài cho mày luôn. Cứ mỗi lần mày sign in Yahoo thì nó sẽ tự động scan xem trong friendlist của mày có những ai đang invi. Đố đứa nào trốn được nhá há há”.
***
Buổi tối, tôi onl sớm, hí hửng khi em laptop quay trở lại với tốc độ vốn có của nó. A cậu ấy onl này, Cậu onl này. Tôi tíu tít: “Hey ấy ơi”
Không có trả lời.
Tôi buzz thêm một lần nữa “Chiều nay vừa hỏi ấy có onl không, bây giờ lại gặp ấy luôn. Tớ thiêng chưa, hehe”
Không có trả lời. Rồi cậu out.
Rồi tôi phát hiện ra là tôi không “thiêng”. Nick cậu không hề available. Chỉ khác là hôm nay, máy tính của tôi có cài chương trình scan nick ẩn. Và tôi nhìn thấy nick cậu sáng là qua chương trình ấy.
Thế đấy. tôi luôn cố gắng để không bị invisible trước mắt cậu. Còn cậu ấy thì lại luôn muốn invisible với tôi.
Thế mà có những đêm thức học thật khuya, tôi cứ treo nick available, mong mãi một lần nick cậu sáng, rồi lại tiếc là mình không onl vào đúng giờ cậu hay onl… Mà không hề biết rằng, thật ra thì sẽ chẳng bao giờ nick cậu sáng với tôi cả. Thế đấy!
Nghĩ một lát, tôi chọn chế độ “luôn offline” với cậu ấy. Để cậu đừng bao giờ thấy tôi online nữa. Vì tôi sẽ buồn lắm, khi biết rằng cậu nhìn thấy nick tôi sáng mà lại không gọi. Và vì cũng đến lúc nên invisible với cậu rồi. Dù có cố gắng hay không, với cậu, tôi vẫn luôn invisible. Thế thì tốt nhất là thôi không cố nữa. Mà để ai đó yêu quý mình thì không phải cứ cố là được.
Tôi nhớ lại một lần cậu kể, rằng cậu ấy chỉ available với một group rất nhỏ, là những người bạn ấy thật sự muốn nói chuyện. Và hơi thấy nhoi nhói, cái cảm giác khi dành cho ai đấy một khoảng lớn trong suy nghĩ, và rồi biết rằng người ta luôn cố tàng hình và bước đi thật nhanh, vì sợ mình sẽ nhìn thấy và kéo người ta vào huyên thuyên đủ chuyện.
Bất giác, tôi cảm giác rất rõ rằng, mình sẽ không bao giờ thuộc về cái thế giới hay ho và lạ lẫm của cậu...
Mà có gì đâu.... :)
Tự nhiên tôi thấy lòng nhẹ bẫng. Nhẹ đến hụt chân. Đã có câu trả lời cho những buổi chiều ngồi đếm hạt trân châu “nói, không nói, nói, không nói” . Không nói.
***
Buổi học cuối cùng…
“Hey ấy, chưa về à?”
“Ừ tớ chưa” – Tôi nói, mắt vẫn dán chặt vào quyển Địa. Nếu ngước lên, tôi không chắc mình lại có thể toe toét như hàng trăm lần trước.
…
Cậu ấy về rồi… Tôi len lén nhìn theo cái dáng trắng đen mà tôi có thể nhận ra giữa cả một biển người… Len lén nghe tiếng lá khô vỡ giòn tan dưới từng bước chân cậu ấy… Và thấy mắt nhòe nhoẹt nước.
Lần đầu tiên tôi hiểu vì sao tôi chưa bao giờ muốn nói ra những cảm xúc của mình. Những ánh nhìn một chiều tha thiết. Những cái mess off cậu viết rất vội và tôi đọc rất lâu. Những cái vẫy tay vội ở chân cầu thang. Và một niềm hi vọng, thầm lặng thôi nhưng không hề bé nhỏ, mà tôi vẫn luôn cố bám víu vào mà hạnh phúc từng ngày…
Tôi đã hiểu vì sao tôi cất tất cả sâu đến thế. Không phải vì đấy là một thứ tình cảm “không cần được đáp lại”. Tôi không phải là nhân vật vị tha lãng mạn trong phim Hàn Quốc. Tôi chỉ là một con bé 17 tuổi
Và là một con bé 17 tuổi nhút nhát. Không nói ra những cảm xúc ấy, chỉ vì, tôi đã sợ phải đối diện với một câu trả lời không bao giờ muốn nghe. Giấu kín tất cả chỉ là một cách để cố giữ cho mình một chút hi vọng, để đừng ai dập tắt nó đi.
Thế mà cuối cùng chẳng cần tôi nói, chẳng cần cậu đáp lại, câu trả lời tự nó mò đến và phơi sáng. Tự nhiên thấy biết ơn cái phần mềm scan nick ẩn mà thằng bạn chí cốt vô tình cài vào laptop của tôi, biết ơn cả cậu nữa. Bởi vì theo cách này, chẳng phải những cảm giác dịu ngọt của tôi đã có một kết cục êm đềm hơn ư. Không phải là một “happy ending”, nhưng lời đáp không lời ấy đủ dịu dàng để nó có thể ở lại lung linh mãi trong một miền trái tim.
***
Tôi ngồi lại rất lâu dưới cột bóng rổ. Mới chỉ thế thôi mà tôi đã tha thiết nhớ. Sân trường xanh mướt, các dãy hành lang chạy thành hình chữ nhật, hai phòng học vuông góc, chemise trắng, jeans đen và Converse trắng đen, ngón tay dài lướt piano, dáng ném bóng rổ, và đôi mắt nâu sẫm… Tất cả rõ như nó vẫn đang diễn ra. Ở góc này sân trường lớp Văn đang chí chóe, góc kia sân trường lớp Lý đang làm bài kiểm tra, ở ngay giữa sân trường, cậu đang tập đi tập lại một cú ném 3 điểm.
Tôi không còn lo rằng sẽ có một lúc nào đấy mình quên đi một nụ cười tỏa nắng từ phía phòng học vuông góc, quên đi những băn khoăn khi ngồi đếm từng hạt trân châu. Tôi không cần cậu phải biết đến và trân trọng tình cảm của mình nữa. Tự tôi sẽ trân trọng những cảm xúc ấy, trân trọng thay cả phần của cậu...

