- Cậu thấy không, nếu cậu cứ xòe tay như thế cát sẽ luôn ở lại.
Cậu nhìn sâu vào mắt tôi, nhẹ nhàng khép những ngón tay thon dài của tôi lại.
- Nắm chặt lại đi!
Cát từ tay tôi chảy theo những kẽ tay, rơi ra, biến mất nơi một màu cát trắng nơi bến bãi.
- Cậu biết cát trôi về đâu không? Không! Tớ không biết, cậu cũng không. Tình yêu giống như những hạt cát này vậy, những thứ là của cậu dẫu cậu có thờ ơ, không nhận ra, nó vẫn cứ là của cậu, ở bên cậu. Những thứ không phải là của cậu, dù cậu có cố gắng, có cố níu giữ, nó vẫn sẽ biến mất khỏi vòng tay cậu thôi. Không sớm thì muộn.
Cậu ngả lưng nằm dài xuống mặt cát, mắt nhắm nghiền, cảm nhận hơi cát phả nhẹ vào mặt.
- Cậu sẽ luôn ở đó chứ, giống như những hạt cát… nếu tay tớ vẫn xòe?
Câu hỏi của tôi buông rất khẽ, mông lung giữa cát và gió, bảng lảng như màu mây nơi đáy mắt cậu.
- Ừ… có lẽ vậy…
Cậu đáp lại, cũng thật khẽ, hình như định nói gì thêm nhưng bờ môi bỗng im bặt, không nhúc nhích… đọng lại hình như chỉ một nét cười êm dịu.cười êm dịu.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét